Loading...
vi






hoahongden's article

Đã qua rồi cái thời tình yêu được gửi gắm trong những lá thư viết tay. Nhưng bất cứ ai sau khi đọc được lá thư đầy cảm xúc này của nhà thơ, nhà biên kịch Lưu Quang Vũ gửi cho vợ mình, nhà thơ Xuân Quỳnh, cũng vẫn sẽ thấy nhịp đập yêu thương nóng hổi trong từng dòng chữ.

“Đối thoại tình yêu” của Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ được thể hiện qua các bức thư họ gửi cho nhau khi xa cách trong những năm tháng chung sống cũng thật đẹp, thật nồng nàn, thật sâu sắc, không kém gì những bài thơ tình nổi tiếng được nhiều người yêu thích của họ.
-----
5/6/1976

Quỳnh thương yêu,

Em gắng đi về bằng máy bay cho khoẻ, không mua gì cũng được. Về với anh và con, về với nhà ta đi thôi. Về với phố Huế chật hẹp, với nhà trẻ nơi ta đón Mí, với quán cà phê Nguyễn Công Trứ, nơi ta uống cà phê 2 hào buổi sáng với những gã giáo viên còm, những người công nhân lam lũ và những tay thợ làm đạo cụ sân khấu, về với những con đường chúng ta vẫn đi, những công việc, với cái thành phố nghèo, nơi người ta sống rất khổ mà vẫn luôn tìm cách để sống cho thanh thản trong nỗi khổ ấy, sống thanh thản và yên tĩnh.

Những ngày này nhớ và thương Quỳnh lắm, không nên bực bội về Sài Gòn và người Sài Gòn làm gì. Mùa đông này, về với anh, đi bên anh, nằm bên anh trong căn phòng đầy tranh của chúng ta. Và với Mí tuyệt vời của chúng ta. Và chúng ta sẽ viết chứ, sợ gì em nhỉ ?

Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì cũng sẽ viết được những trang sách về những năm tháng ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người.

Hôn em rất lâu.

Vũ.
--------

“9-6-78

Quỳnh nhớ thương

Em đi đã được một tuần. Nhớ em và buồn lắm. Mấy bố con ở nhà vẫn bình thường. Mẹ đi vắng. Mí cứ quấn bố, tối không chịu xuống bà. Hôm nào cũng bảo: bố với em đi đón mẹ đi. Mí ăn được, ngủ được, vẽ thêm nhiều tranh mới. Tuấn Anh xuống bác, bà Tuấn Anh vẫn ở đây, ngày nào Tuấn Anh cũng về đi bơi, xong ăn cơm chiều với bà hoặc với anh rồi lại xuống bác. Kít thì vẫn về luôn.

Anh đang viết gấp cho xong tập sách diễn viên, cũng mới viết được mấy bài thơ và định viết truyện ngắn về Campuchia. Nhuận bút tập thơ của em mẹ bảo có lẽ phải hàng tháng mới có tiền. Mấy bố con cũng túng, nhưng cũng “cầm cự” được vì có cá khô, tôm khô rồi.

Anh làm mọi việc nhà xong, ru con yên thì đã 11 giờ lúc đó mới làm việc. Mới biết em ở nhà làm việc nhà vất vả thật.

Những gì em dặn về nhà cửa, về con anh đều nhớ và lo chu toàn. Chỉ có nhớ em và mong ngày em về. Có lẽ cũng phải 1 tháng nữa em mới về nhỉ.

Em cũng chẳng nên mất thời giờ quá về những việc dự định sẽ mua sắm bên đó, để sức mà đi xem, đi chơi. Đời sống vợ chồng con cái mình rồi cũng đã ổn dần, miễn là mình viết được và in được.

Nhiều việc muốn làm quá, anh rất sốt ruột, sức khỏe thì có hạn. Anh cũng muốn làm xong mọi “com măng” để thư thả mà làm thơ. Anh muốn viết khác đi, hay hơn và chắc rằng sẽ viết được.

Mới đó mà đã giữa năm. Em về 2 vợ chồng sẽ đi đâu với nhau 1 chuyến. Em đi Liên Xô kỳ này, anh cũng rất mừng, sống với nhau, anh chỉ mong em sung sướng và làm việc được. Anh thì mãi mãi vẫn thế: vẫn là anh của em với tất cả những nhược điểm và ưu điểm mà anh có, nhưng sẽ mãi mãi yêu thương em, hơn cả những ngày qua cộng lại.

Mí ngoan và tội lắm, rất khôn. Hôm qua đang chơi cái gì đó, mắng Kít: “Chỉ chuyên phá hoại thôi!”. Mí bắt anh đọc bài “thẩm chừi” anh không thuộc, Mí khóc, bảo anh là: “Bố không thuộc mà lại để mẹ đi Liên Xô mất. Bố không thuộc thì bố đi Liên Xô để mẹ ở nhà đọc với em chứ!”.

Hôm qua Mí vẽ cái tranh gọi tên là: “Mí đứng dưới ba cửa sổ chờ mẹ!” anh gửi cho em đây.

Hôn em. Nhớ em nhiều. Em ở bên đó xứ sở đẹp đẽ, giàu có, có nhớ đến gian buồng và cái sạp của bố con tôi không?

Anh của em"
-------

“8-6-78

Anh nhớ thương của riêng em

Suốt từ hôm đi, chưa lúc nào mở mắt ra được. Muốn viết cho anh ngay, viết nhiều, nhưng bận quá và căng thẳng quá. Hôm em đi, trời mưa chỉ kịp nhìn anh xuống xe đạp và khoác cái mảnh ni lông trắng.

Em thương nhớ anh muốn khóc nhưng đành phải cười nhạt nhảy lên xe. Em không còn nhớ được em đã nhìn thấy gì cuối cùng trên đất ta ngoài anh và con.

Khi máy bay bay lên, trời mù mịt không thể nhìn thấy ở dưới được. Khi bay gần tới Mạc Tư Khoa, nhìn xuống thì thấy như lúc mờ mờ sáng. Khi xuống ga rồi mới biết là lúc đó đang 11 giờ 30 đêm (giờ Mạc Tư Khoa).

Đoàn em đi về một khách sạn rất thường - em tìm không có 1 tờ giấy để viết thư cho anh đành tắm rửa xong thì đi nằm. Nhưng không sao nhắm mắt được. Em nhớ thương con, nhớ anh quá.

Giá như lúc này họ chỉ cho là “Liên Xô đấy” rồi lại lên máy bay quay về thì sung sướng quá…Chắc bố con ở nhà đang vật lộn với cái nóng. Không hiểu anh đã cắt tóc cho con chưa? Anh bận nhiều, vất vả.

Em nghĩ mà thương anh lắm. Không hiểu anh có nhớ em không, hay lại thấy là đang thoát khỏi sự khó tính bẳn gắt của em? Đừng giận em, em dù có những nhược điểm như vậy nhưng chủ yếu là em bao giờ cũng thương yêu anh lắm.

Cả đời em, em chỉ muốn cố gắng sao cho anh đỡ nhọc nhằn. Lắm lúc em thấy em không xứng đáng với anh không phải về tình yêu mà về trí tuệ.

Em cảm thấy em già rồi, già về thể chất đã đành nhưng lại còn già về sự yên phận của người đàn bà, về những sự nhỏ nhen tầm thường của đời sống. Em nhìn mặt em trong gương, em thấy em không xứng đáng với anh.

Tất cả trong anh là cái gì đó đang vươn lên, đang nổi dậy. Tất cả trong anh là sự bắt đầu mà con đường của anh thì còn xa tít tắp. Con người anh như cây đàn, vừa tiếp nhận những luồng gió của cuộc sống vừa trả lại cho cuộc sống biết bao nhiêu âm thanh.

Em, em cảm thấy em khô cằn và bất lực. Em buồn lắm. Em thành thật nói với anh điều đó. Em vẫn cảm thấy hết. Vậy cho nên lúc nào em cũng thấy tình yêu của chúng ta mong manh. Em buồn lắm.

Em không thể hình dung là nếu không có anh em sẽ sống như thế nào. Em rất muốn em trẻ đẹp lại cho tuổi tác và hình thức của mình. Có thể anh không cần như thế, nhưng em cần như thế. Vì chắc chắn rằng em trẻ hơn và đẹp hơn, anh sẽ yêu em hơn.

Anh đừng bảo là em nghĩ cho anh những điều tầm thường. Người ta, nhiều khi tưởng mình đã vượt qua những điều tầm thường rồi thế mà đôi khi vẫn quay lại, sự quay lại còn mạnh mẽ hơn lúc bắt đầu.

Ở người đàn bà, đôi khi chỉ cần nhan sắc thôi, nhan sắc là tài năng. Dẫu rằng có nghĩ về phía tinh thần thế nào đi nữa thì người thông minh tài năng cũng cần có nhan sắc, tài năng mới vẹn toàn.

Đôi khi em nghĩ quẩn là “có khi em phải bỏ anh đi để em khỏi phải mang nỗi tủi nhục là không xứng với anh”. Nhưng em không có can đảm. Em yêu anh và em đã nhập cuộc đời em vào cuộc đời anh, bây giờ đối với em đó chỉ là một cuộc đời thôi, cắt đi làm sao nổi”.
---------

“10-1985

Anh nhớ thương

Có thể anh không mong thư của em, em vẫn viết cho anh. Vì trước tiên là nhu cầu của em, em muốn được trò chuyện với anh.

Anh mới đi có 2 ngày mà em buồn quá. Con và em lại ốm. Hôm nay con đã ăn được tý cơm, em đã đỡ ho. Trời nóng, nhọc mệt nhiều. Chỉ muốn ở bên anh cho đỡ khổ.

Cuộc sống ngắn ngủi, con người chỉ đi qua cuộc đời như một vệt sáng rồi biến mất, vĩnh viễn.

Sống với nhau 12 năm mà ngắn quá dù có vài chục năm nữa ở bên nhau cũng chẳng là dài. Em và anh ngày càng già đi, càng buồn nhiều khi trông thấy những người thân mình ra đi.

Em mong và sẽ cố gắng sao cho những năm sống của chúng ta vui và đỡ nhọc nhằn hơn. Em thương anh nhiều lắm. Anh vất vả chẳng có phút nghỉ ngơi. Làm sao mà đỡ đần sự nhọc nhằn được cho anh!

Nhớ giữ gìn sức khỏe và tình yêu của anh cho em và cho các con. Đừng ở lâu ở Sài Gòn. Em và các con mong anh lắm.

Em đây”
-------

“7-11-87

Quỳnh thương yêu

…Nhà vẫn bình thường. Tuấn Anh đã đi làm từ ngày 1-11. Mí ngoan, khoẻ. Hôm nọ vừa đi lĩnh giải nhất cuộc thi viết về Liên Xô và hôm qua được Đại sứ quán mời đến liên hoan.

Anh vẫn bận bịu lắm. Vở Chết cho điều chưa có ở nhà hát Tuổi trẻ đã công diễn. Vở Trương ba hai mươi tháng này sẽ xong. Hôm qua chạy mộc trên sàn anh có mời anh Nguyễn Khải xem. Anh Khải thích lắm, bảo rằng là một vở kịch lớn. Anh mong em về xem, Trương ba sẽ là sự kiện văn hóa trong những ngày tới.

…Anh rất nhớ em. Chúng ta sống với nhau đã 14 năm, nhiều gian khổ nhưng cũng nhiều niềm vui. Anh đã làm được nhiều việc, 1 phần cũng nhờ em, và biết rằng dù ở trên đời còn có nhiều cô gái khác - những “yêu tinh” như em vẫn nói - nhưng chỉ có em là yêu thương và hiểu anh, hiểu cả những thói tật đến công việc và những nỗi đam mê.

Ở bên đó em đừng phải lo lắng gì về anh và các con, cũng đừng khổ trí quá về việc mua bán. Phải giữ gìn sức khỏe và tranh thủ đi chơi, đi xem, kẻo về nhà lại bận rộn nhiều việc không tên như bếp núc, chợ búa…

Mẹ khỏe, Thơ về giúp anh và mẹ nhiều việc nhà. Kít tích cực giúp bà. Tuấn Anh xuống chơi luôn. Anh đều để ý chăm sóc cả 3 đứa, em đừng lo.

Anh D.N. Đức và Cần nói rằng Tạp chí Sân khấu Liên Xô (số 10 – 87) có bài viết về anh. Em kiếm cho anh 1 số nhé.

Hôn em nhiều nhiều

Anh Vũ ”

—-o0o—-

– Bạn ạ
– Đừng biến cái mồn thành cái mõm =))
– Đừng biến cái răng để nhai thành cái nanh để
cắn =))
*nhé bạn
Chim chích mà đòi xích míc với Chim Ưng . …
Tinh tinh mà đòi xinh hơn Khỉ Đột =))

—-o0o—-

Chân dài mà não ngắn vê lờ
_Mặt đẹp mà suy nghĩ hạn hẹp
_Cứ thích tay ga,quen đại gia,iu Iphone,rồi bay bổng những đêm bay lắc để ra oai thì mất Trinh đừng rên la…
.Có chơi là phải có chịu.đừng than.cưng àk

—-o0o—-

Không nghe Cave kể chuyện
Không nghe Nghiện trình bày
Không nghe Say chém gió

Không nghe Chó sủa lung tung

ban be

. Học giỏi !?. . . Mở miệng ra là thấy ngu = )
. Con nhà danh giá !?. . . Mở miệng ra là vung tục chửi thề = )
. Trong cuộc sống có những đứa giả tạo :-jjjj
. Vì vậy. . .
. Cần cảnh giác với những đứa cứ luôn miệng cho là mình giỏi :

—-o0o—-

Bẩn như rận mà muốn làm Thiên Thần :-jjjjj
– Rách nát rã rời lại ước mơ làm Mẹ đời thiên hạ
– Tao khờ nhưg Tao biết phân biệt bá dơ :’x
– Thứ bá dơ như Mày
– Tao chỉ cần liếc sơ là nhớ =)))

—-o0o—-

Muốn Thành Công thì phải trải qua nhiều Thất Bại…
– Xua được Chó Dại thì mới đúng là Khôn
– Thà mất dạy mà sẽ được yên..
– Còn hơn hiền mà cứ bị làm phiền
– Chơi đàng hoàng thì muốn gì cũng có
– Chơi xấu thì đến xương Chó cũng đ.éo có mà nhai
Nhớ nhá Bạn

—-o0o—-

Tao trao mày tình yêu
Để rồi mày đem tao ra làm trò chơi
tiêu khiển
.
.
.
Tao sẽ sống …
Và trống mắt lên xem…
.
.
.
Chúng mày yêu nhau…
Đớn đau hay hạnh phúc…

—-o0o—-

Gửi con gái :
– Đừng trách con trai chán CƠM thèm
PHỞ !
– Mà hãy tự xem lại mình nấu CƠM dở
hay ngon
* Gửi con trai :
– Đừng trách con gái nấu cơm dở
– Con trai thật lòng thì cơm dở cũng
ngon.

—-o0o—-

* Nhếch môi và tao nói *
– Mày làm đéo gì đủ LEVER để đứng tr’
mặt tao
– Có chữi hay rủa thì cũng là
– LÉN =]]]]]]]]]]]]]]]]]

—-o0o—-

Ok mày nói tao bá đạo và bố láo……
Uh còn mày thi ngọt ngào nhưng toàn la giả tạo…..
Tao sống đúng với bản chất của tao chứ không ba xạo…..
Đời mà mày phải cố gắng diễn cho hoàn hảo tao thấy mày quá lao đao ….

—-o0o—-

• Một đứa con gái “ĐỂU”
— Trước khi đểu ….
•『Nó đã từng rất THẬT LÒNG』

—-o0o—-

*Chê người khác xấu , có làm bạn đẹp hơn ko ?
*Chê người khác ngu , có làm bạn thông minh hơn không ?
*Xỉ nhục ai đó , có giúp bạn tăng giá trị văn hoá không ?
*Làm đau khổ ai đó , có chắc bạn sẽ hạnh phúc hơn không ?
…. Bởi vậy , đừng cố tỏ ra là mình hoàn hảo!

—-o0o—-

bạn nhìn giống búp bê lắm đấy
nhưq bạn ơi
búp bê là con người làm bằng nhựa dẻo và nó không có não đâu bạn à…..

—-o0o—-

Là con gái phải ngang tàn ngạo ngễ
– Gặp chó sủa phải đáp lễ bằng chân
– Là con gái phải biết lo lấy thân )
– Gặp kẻ bất nhân phải ra tay bất nghĩa =))
– Là con gái phải giọng ngọt như mía
– Tia ai rồi là ngắm ngía tán luôn

—-o0o—-

– Anh đi bên con khác
Thì em tìm thằngg khác thay anh ^^
– Đừngg trách em là người mau thay đổi
Em chỉ là. . . Học hỏi kiến thức của anh thôiii

—-o0o—-

~ Giờ đây E chỉ mún Ngắm
-☆- Chứ không mún Nắm
• E sợ lắm rồi. . .
• Hoa đủ sắc – Đủ hương – Hoa vẫn
tàn. . .ツ
• Tình đủ nặng – Đủ sâu – Tình vẫn
tan. …
=>Yêu tình cờ. . .
• Kết thúc qá bất ngờ. . .phải không

—-o0o—-

Ừ thì cho là em thua nó đi
Thua về độ chó cả độ lì
Ừ thì Em chẳng ra gì
Nhưng hơn hẳn loại đĩ như nó và loại chó như anh

—-o0o—-

Cuộc chơi trở nên đônq vui khi…..
…………….đồnq tiền vào vai chính .
Và con nq cũnq trở nên đánq sợ hơn…….
……………. khi bắt đầu biết toan tính lọc lừa …

—-o0o—-

Bạn bè nếu thấy chơi được thì chơi ~
. Mà đã chơi … thì đừng để tao phải cười nửa miệng :))

—-o0o—-

– Đậu má . . .
– Mấy bạn cứ làm quá : )
– Làm mình bị quáng gà =)))*
– Ngồi xuống uống ly trà đá . . .
– Rồi mình tính tiếp ha : jjjj

—-o0o—-

Gia đình mày cũng HẤT
– Bạn tốt mày cũng LẬT
– Đừng nghĩ vậy là CHẤT
– Thay đổi đi SÚC VẬT

—-o0o—-

– Thích là phải nhích cho tới đích…
– Một khi đã không thích thì mất tích không cần
giải thích.



~ Hạnh phúc là ảo (1)
~ Tình là kĩ xảo (2)
~ Người yêu là kẻ lừa đảo (3)
Thế (3) và (2) vào (1) ta có:
=> Những kẻ ” lừa đảo ” dùng ” kĩ xảo ” để tranh
giành 1 thứ ” ảo ”

Lúc anh lên giường với nó….

Bỏ rơi em một xó anh có nghĩ tới em không!?

Giờ anh quay lại gào rú vơí em làm gì ?.??
Đã theo con khác thỳ đừng vác cái xác chó của anh về đây…
Em dư yêu thương nhưng không thưà cao thượng…..

—-o0o—-

Học giấu nỗi đau vào 1 xó
~ Học quên dần nó
_ Học cười để sĩ nhục nó
~Học xóa nó bằng sự bất cần và giả tạo
VÌ…
– Tao của ngày hôm qua và Tao bây giờ đã khác nhau =))

—-o0o—-

Mày ạ … Bước mẹ ra khỏi cuộc sống
Tao đi =]]
– Tao bây giờ á :
• K cần Ai hiểu
• Cũng đếch cần Ai tin
• Chỉ thích lạnh lùng
• 1 mình lặng lẽ
• K cần chia sẽ
• Đéo cần quan tâm
• Chỉ mún lặng thầm
• Và Bình Yên là đủ!!!!

—-o0o—-

Tao Không Phải Là Một Con Ngừơi Hoàn Hảo :’)
. Không Đẹp Rạng Ngời Và Cũng Không Đẹp Tuyệt Vời :’3
. Không Nhà Giàu Cũng Không Làm Màu :’))*
. Nhưng Tao Là Tao – Và Tao Là Độc Nhất

—-o0o—-

-Đừng mong tao sẽ gọi mày là bạn
-Khi mày còn khốn nạn sau lưng tao
-Có thể mày hơn tao ở cáj sắc
-Nhưg chưa chắc hơn tao ở cáj đầu
-Mày diễn k kần kĩ xảo
-Bởj gương mặt mày đã quá gjả tạo =)))

—-o0o—-

Đừng Đánh Giá Người Khác Bằng Con Mắt Chột Của Mày :-jjj
. Khinh Lắm Cái Loại Mở Mồm Toàn Mấy Câu ” NHÌN LÀ BIẾT ” :’|

—-o0o—-

Người yêu hoa . . .trồng hoa, hoa đéo mọc
Kẻ vô tình . . . cắm liễu, liễu lại xanh
Thằng yêu em . . .chân thành em vứt bỏ
Kẻ bạc tình . . .em dễ dãi trao thân

Tuyển tập những câu chửi người yêu phản bội, chửi bạn bè cực đỉnh. Giúp cho bạn cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều

* Cuộc sống :
– Đến rồi đi !!!
* Tình yêu :
– Bắt đầu và kết thúc
* Vết thương ngoài da :
– Lành và lặng
* Vết thương trong lòng :
– Thấm và đau…

—-o0o—-

•Em khép lòng mình lại
•Xem như chưa từng tồn tại
•Cái thứ gọi là thương hại mà ngày trước anh đem lại cho em :))
•Và em chẳng dám yêu một ai
•Sợ tình cảm chóng phai
•Để nơi đây nổi đau còn mãi mãi

—-o0o—-

* CuỘc sỐnq rẻ mạt . . .*
•. * E cưỜi nhạt chO chính mình *
•. * Mang nhiều lỚp mặt nạ đến mức . . .*
•. * Chính E khÔnq cÒn tìm ra đâu là cảm xúc thật !*
•. * CưỜi gưỢnq nhiều đến mức . . .*
•. * E khÔnq cÒn nhận ra đâu là nụ cưỜi thật của bản
thân mình *•

—-o0o—-

Trái tim Tao chỉ thuộc về 1 người
.
.
.
.
.
Đó là Tao – Không tim sao tao sống nổi

—-o0o—-

– Mày á =))
– Độ láo thì nhà báo phải theo học mà viết bài : ))
– Độ đểu thì ‘ Made in China ‘ đang chạy cũng phải ngã ngựa =)*
– Độ tráo trở , lật mặt thì máy giặt cũng cứ phải gọi là giật tung

Rất nhiều thanh niên mắc phải sai lầm khi tán gái, sau đây mình xin chia sẻ một số suy nghĩ với tư cách là một cô gái <3.


Tại sao khi dạy võ, người ta luôn bắt đầu bằng việc dạy hít thở, dạy đứng tấn chứ không bao giờ truyền dạy ngay cho các bạn chiêu thức, thế võ ko? Tán gái cũng tương tự như vậy. Nhiều bạn vào đây rồi inbox cho tôi chỉ nhăm nhăm để hỏi về chiêu trò, cách nói chuyện các kiểu, đấy chính là điển hình của tầm nhìn thiển cận, lúc nào cũng chỉ thích xây nhà từ nóc mà ko quan tâm tới cái móng nhà. Hỏng, các bạn ạ, suy nghĩ như vậy là hỏng hết.


TÁN GÁI: phải từ tối thiểu cho tới kiến thức và kỹ thuật nâng cao, tức là mọi thứ phải được dạy và học theo trình tự. Dạy ngay kỹ thuật cho các bạn khi các bạn chưa có kiến thức chẳng khác gì dạy chiêu thức mà ko dạy cách vận công. Chiêu thức đánh ra tuy đẹp mà vô lực, hoàn toàn vô dụng trong thực chiến. Trong khi ngược lại, các bạn chỉ cần nắm vững cách vận công thì một quyền đánh ra cũng có thể bài sơn đảo hải, ngộ tính cao lại có thể tự sáng tạo ra chiêu thức của riêng mình. Ấy chẳng phải mới là thứ nên truy cầu ư?


Các bạn vào đây, đọc những điều tôi viết, phải vừa đọc vừa suy nghĩ. Những thứ tôi dạy cho các bạn về tán gái, một là các bạn có đốt đuốc cũng ko tìm thấy ở nơi nào khác dạy các bạn những điều từ cội nguồn và gốc rễ như tôi cả, hai là kiến thức hoàn toàn ko bó hẹp trong việc tán gái, có thể mở rộng ra công việc, đối nhân xử thế tùy vào ngộ tính của các bạn.


Tán gái chỉ là chuyện nhỏ, đời người rất dài, phát triển tư duy và giỏi lên từng ngày mới là chuyện lớn. Mọi thứ tôi dạy đều xuất phát từ việc thay đổi tư tưởng, giải thích bản chất rồi mới tới chỉ dạy kỹ năng, hướng dẫn cách thực hiện. Dân Việt mình, nhất là giới trẻ và tầng lớp có thu nhập tầm trung đổ xuống thường mắc bệnh thích ăn xổi, chưa thuộc bài một đã đòi học bài mười. Cái này tôi rất chê.


Các bạn đọc đến đây, hiểu rồi thì tốt, chưa hiểu thì đọc đi đọc lại cho não nó thông rồi hãy đọc tiếp xuống những phần dưới, kẻo phí cái công truyền đạt của tôi.


I. LỜI NÓI ĐẦU:


Như đã nói ở trên, trong suốt những bài đầu, nội dụng các bài của tôi sẽ chỉ xoay quanh việc đưa ra tư duy chuẩn cho việc tán gái. Các nội dung liên quan tới kỹ năng sẽ được đưa ra sau khi tư duy chuẩn đã được các bạn thấm nhuần.


Về tán gái, tôi tạm chia ra làm 3 dạng tư duy chính:

- Tán gái hạ tầng

- Tán gái trung tầng

- Tán gái thượng tầng


Trong bài viết này sẽ khai mở cho các bạn thế nào là tán gái hạ tầng, hay cũng chính là tầng tư duy thấp nhất của việc tán gái.


II. KIẾN THỨC


1. Tổng quan


Trong tán gái hạ tầng, việc tán gái có thể được coi như đầu tư tài chính mà ở đấy, giai là nhà đầu tư và gái là đối tượng đầu tư. Rất nhiều bạn, làm bao nhiêu cách, giở bao nhiêu chiêu, vẫn vò đầu bứt tai vì ko sao tán nổi đối tượng mình thích, ấy chính là vì, các bạn đã sai ngay từ khâu đầu tiên, đó là chọn đối tượng đầu tư.


Đối với đầu tư mà nói, việc lựa chọn đúng đối tượng chiếm vai trò cực kỳ quan trọng. Ví dụ thế này cho dễ hiểu:

- Vốn liếng các bạn chỉ có 100 triệu, lại muốn đầu tư bất động sản tại trung tâm Hà Nội, chẳng khác nào lấy muối bỏ bể, có làm kiểu gì cũng ko ăn nổi. Ấy là về vốn.

- Các bạn ko có chút hiểu biết về chứng khoán, lại nghe bạn bè rủ rê, thấy nhiều người làm giàu mà ham, cũng vác hết vốn liếng vài tỷ mà đầu tư buôn chứng. Kết quả là đánh đâu thua đấy, có ăn may mà thắng được thì cũng ko bền, sớm muộn cũng xôi hỏng bỏng không cả. Ấy là về kiến thức.


Nói vậy để thấy, đối với đối tượng đầu tư,chọn đúng chưa chắc là đã ăn nhưng chọn sai thì gần như 100% là các bạn tiêu đời.


2. Chi tiết


Quay lại nội dung của bài một, chúng ta biết rằng, để có thể tán gái thành công, chúng ta phải trở thành người có ít nhất một điểm nổi trội trong mắt gái. Điểm nối trội ấy chính là yếu tố tiên quyết dẫn tới việc gái bị ta thu hút một cách bản năng. Bất kể điểm nổi trội ấy là đẹp trai, học giỏi, lắm tiền, dẻo mồm, hát hay, vẽ đẹp… hay bất kể một điều gì chăng nữa.


Tuy nhiên, khái niệm “nổi trội” này lại hết sức tương đối. Nếu đối tượng gái là gái quê, nhà nghèo, thì giai có 10 triệu đã có thể coi là lắm tiền rồi. Nhưng nếu là gái phố thì giai có vài trăm triệu cũng chỉ là cái đinh. Tức là, môi trường sống và địa vị xã hội của gái quyết định giá trị của giai tới mức nào thì được coi là “nổi trội”.


Nói như vậy để thấy, nếu giai là gia đình cơ bản, học bình thường, hình thức ko đến nỗi xấu, tóm lại mọi thứ ở mức trung bình thì tuyệt đối ko thể chọn đối tượng đầu tư là tiểu thư con nhà đài các. Vì, như đã nói ở trên, có cố cũng ko tán được, mà có ăn may tán được cũng tuyệt đối ko thể bền. Mà, nói thẳng ra là cũng hiếm khi ăn may nổi lắm, vì xã hội hiện nay quá phát triển và mạng lưới quan hệ của mỗi cá nhân đều rất rộng.


Các bạn, khi lựa chọn đối tượng, cần phải tự đánh giá được mình là ai và đang đứng ở đâu. Sau đó so sánh tương quan với đối tượng. Ví dụ, tự đưa ra một thang điểm về hình thức, học vấn, nghề nghiệp, thu nhập, điều kiện… sau đó tự chấm điểm cho mình và gái. Nếu dựa trên thang điểm ấy mà mình ko hơn được gái ở một tiêu chí nào thì nên dừng ngay cái suy nghĩ tán tỉnh lại cho đỡ mất thời gian và dùng thời gian ấy để tìm một đối tượng khác phù hợp hơn. Ví như tôi chẳng hạn, điều kiện mọi thứ đều trên tầm trung, nhưng nếu bảo tôi đi tán Mai Phương Thúy thì tôi nói thẳng luôn là tôi chịu, thời gian bỏ ra để theo đuổi Mai Phương Thúy đã có thể dùng để tán được ba em khác rồi. Ở đây, đương nhiên ko phải tôi nói về việc chăn rau hoặc bắt cá nhiều tay nhé, ý là sự lãng phí cho việc đầu tư vào một đối tượng nằm ngoài tầm với và chi phí cơ hội cho việc theo đuổi là rất cao. Nếu đầu tư vào đối tượng khác đã hoàn toàn có thể cho một lợi nhuận gấp ba rồi.


Chọn được đối tượng phù hợp thì tỉ lệ thành công đã có thể xem là 50%, 50% còn lại nằm ở phương thức đầu tư. Nói cách khác, đối với việc tán gái chính là làm cách nào để gái nhận ra điểm nổi trội của giai, qua đó khiến gái bị hấp dẫn. Khi gái bị hấp dẫn rồi, mọi việc phía sau đều chỉ là hình thức, gái đã đổ giai ngay từ thời điểm bản năng của gái mách bảo rằng giai chính là con đực nổi trội nhất trong bầy giai xung quanh rồi. Phương thức đầu tư, ở những bài phía sau khi dạy về kĩ năng, tôi sẽ nói rõ hơn. Các bạn cứ nắm cho vững tư duy đi đã.


III. TÓM LƯỢC


Tư duy của tán gái hạ tầng chính là tư duy đầu tư, hoặc cũng có thể xem là tư duy công thành. Nắm rõ về bản thân, hiểu sâu về đối tượng để đưa ra được đánh giá cuối cùng là có phù hợp hay ko. Nếu được thì tự tin tiến lên, ko được thì vô tư lùi bước.


“Người thành công bền vững ko phải là người luôn chấp nhận mạo hiểm mà là người luôn tránh né rủi ro”. Đấy chính là khẩu quyết của bài này, ko chỉ trong việc tán gái mà cả trong cuộc sống của các bạn cũng vậy, hiểu hay ko hiểu cũng hãy cố mà nhớ nằm lòng, sau này nhất định sẽ thấy biết ơn tôi.


IV. Ví dụ thực tế


Nhiều bạn inbox cho tôi để nhờ tư vấn, nhưng nói thật là tôi ko có thời gian để trả lời hết được. Nếu trường hợp thực sự thú vị và phù hợp với nội dung bài giảng thì tôi sẽ phân tích. Ví dụ như trường hợp sau:


Chào thím,


Mình biết thím cũng ko có nhiều thời gian, nhưng nếu được thím có thể tư vấn cho mình có được ko?


Mình và gái đều làm cq nhà nước, quen nhau đã được 10 năm từ hồi học đại học. Sau này thì còn làm việc và học tiếng anh cùng nhau. Quan hệ anh em, bạn bè thuộc loại thân thiết, nhiều thứ công việc và tình cảm 2 đứa đều chia sẻ với nhau. Sang năm gái sẽ đi du học.



Gần đây thông qua một bạn thân của mình thì đã setup được vụ noel đi chơi cùng nhau 3 đứa, sau đó đứa bạn mình rút để 2 đứa mình đi vs nhau thì gái kêu ngại rồi đưa em gái đi cùng. Bạn mình khuyên là gái vẫn còn nặng lòng với ex vì 2 đứa "không thể đến được với nhau" nên đừng nên tỏ tình trong vụ đi chơi lần này. Hôm đi chơi gái mệt nên tính cáu bẳn, mình nhẹ nhàng hết mức cho hai chị em gái chơi, mọi việc đều ổn. Mình tặng quà cả 2 chị em, nhưng gái bảo quên quà cho mình nên thấy hơi bị thất vọng. Về thì đòi lấy hết ảnh luôn, ko cho mình đc edit. Cảm giác mình thấy như em chỉ coi mình là thằng đi chụp ảnh thuê cho nó, còn thì kệ mẹ.


Ex của gái giấu cực kĩ, nhưng theo đúng nhận định và thông tin mình thu được thì là một thằng cha nhiếp ảnh gia khá nổi tiếng, đã có con, chuyên chăn gái. Thằng này mình cực ghét.


Giờ thím có thể cho mình vài tia sáng soi đường chỉ lối được ko?


Ở trường hợp này, giai và gái có vẻ same same nhau, nên cơ hội ko phải là ko có. Tuy nhiên, mắc phải hai vấn đề sau:

- Một là, quen nhau 10 năm từ hồi học đại học thì đi làm ít nhất cũng phải được 5 năm rồi, tức là cũng khá từng trải. Giờ lại sắp đi du học. Gái dạng này thường sẽ ko có ý định xây dựng tình cảm trước khi đi.

- Hai là, gái có người yêu cũ như vậy, tức là gái đã từng rất yêu. bạn so ra với hắn, ai "nổi trội" hơn ai?


Chưa kể, qua cách hành xử, có thể thấy gái ko hề để mắt đến bạn, ko hề có chút cảm tình, chứng tỏ bạn ko có điểm gì "nổi trội" đối với gái cả. Hoặc giả, gái nó biết tỏng ý định của bạn, nên nó xù lông nhím lên cho bạn chán.


Tóm lại, đối tượng đầu tư tồi, có thể tán được, nhưng mất thời gian và tỉ lệ thành công thấp. Ko khuyến khích.

Chia tay rồi có nên làm bạn với người yêu cũ? Câu hỏi này đã được mang ra mổ xẻ, bàn tán rất nhiều lần, người bảo có, kẻ thì nhất mực đáp không. Ai ai cũng có lý lẽ riêng và bảo vệ lý lẽ của mình bằng những dẫn chứng rất hùng hồn từ chính cuộc tình của họ.


Nhưng làm sao có được một câu trả lời chính xác cho từng hoàn cảnh cụ thể đây? Và vì không thể tìm được đáp án chính xác nên tôi đã tự mình đi tìm đáp án: tôi đồng ý lời đề nghị làm bạn với anh sau chia tay.


Tôi và anh yêu nhau hai năm và cũng đã chia tay nhau đúng bằng số năm ấy. Vậy mà trong suốt hai năm qua, tôi vẫn không thể nào bước ra khỏi cuộc sống của anh, mà ở lại với tư cách một người bạn.

Kết quả là, tôi đã sai lầm, hoàn toàn sai lầm với quyết định ấy!

Trở thành bạn với anh là một điều vô cùng khó khăn. Mỗi lúc gặp anh chỉ nhắc nhớ tôi về những kỷ niệm và những tháng ngày hạnh phúc của cả hai. Ngoài miệng cứ nói mình vẫn là bạn, nhưng trong lòng tôi lại không thể thật tâm xem anh là bạn.

Đâu đó trong tim tôi vẫn nhen nhóm chút hy vọng, rằng sau khi đi hết một vòng, rồi anh sẽ lại quay về bên tôi. Đâu đó trong lòng tôi vẫn nguyện cầu anh đừng bao giờ có người khác, vì như thế tim tôi sẽ rất đau.

Làm bạn ư? Tôi chỉ đang tự lừa mình gạt người mà thôi. Khi anh kể tôi nghe về một cô bạn mới, khi anh lấp lửng rằng mình đang thích một cô gái nào đó, những lúc ấy, tôi chỉ muốn gục mặt xuống khóc nức nở nhưng vẫn phải cố tỏ ra vui vẻ, thậm chí là chúc mừng cho anh. Cảm giác ấy thật kinh khủng biết bao, và tôi thấy mình thật giả tạo, hết sức giả tạo!

Đau lòng tôi lắm khi chứng kiến cũng vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc ấy, hớn hở ấy mỗi khi nhắc đến tên tôi, mà giờ đây lại dành cho một người con gái khác. Đau lòng tôi lắm những lúc phải nhân danh "bạn" mà tư vấn cả những món quà để anh mang tặng một người con gái khác.

Tôi muốn ghen mà không được phép ghen, tôi muốn yêu mà không được phép yêu. Còn gì khổ sở, dằn vặt hơn thế nữa?

Tôi thấy mình thật ngốc nghếch và đáng thương, chính tôi đã đẩy bản thân mình lún sâu hơn vào nỗi tuyệt vọng và sự cô đơn, ngày từng ngày.

Bây giờ thì tôi đã có đáp án chính xác cho riêng mình, làm bạn với người yêu cũ là một điều quá sức giới hạn chịu đựng, nó có khả năng tàn phá trái tim chúng ta một cách ghê gớm, hủy hoại hạnh phúc và những niềm vui khác mà lẽ ra chúng ta xứng đáng có được.

Sau chừng ấy thời gian, tôi mới nhận ra việc xem tình cũ là "bạn bè" càng khiến bản thân tôi bị cuốn vào những thói quen khó bỏ: mặc những thứ người ấy thích, làm những thứ khiến người ấy vui… hệt như lúc tôi vẫn còn là một cô người yêu bé nhỏ. Người cũ vẫn nghiễm nhiên chiếm vị trí trung tâm trong cuộc sống lẫn suy nghĩ của tôi – điều đó chẳng khác gì tôi đã tự tay bít lối con đường kiếm tìm cho mình một tình yêu, một hạnh phúc mới.

Rốt cuộc sau hai năm loay hoay với danh nghĩa bạn bè, tôi cũng đã cho cuộc tình của mình một cuộc chia tay đúng nghĩa. Tôi hẹn anh và nói rõ lòng mình, một lần cuối, rồi tôi quay đi, thực sự quay đi và không ngoảnh lại, dù chỉ một lần.

Tôi phải thương mình đúng chứ? Tôi cũng có quyền hạnh phúc phải không?

Trời tháng 9 đổ cơn mưa tầm tã, lòng tôi cũng đổ cơn mưa tầm tã. Đường về như xa hơn và lạnh hơn… Nhưng tôi biết, cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua, vết thương nào rồi cũng sẽ lành. Chắc chắn là như vậy!

Password protected photo
Password protected photo
Password protected photo