Loading...
vi



byghuutran's article

Quảng cáo

Trong các vụ tỏ tình thất bại thì vụ này tao thấy thích nhất, đm con trai phải mạnh mẽ ntn chứ đéo ai lại quỳ gối van xin :)))))))

Nói nhẹ không nghe cứ thích phải nói nặng cơ, thế bây giờ mày có yêu tao không, có yêu không hả!! Tỏ tình em Hương trước đám bạn bị em không đồng ý lại còn bẽ mặt, thanh niên cay cú vác ძао ra dọa không yêu là anh сʜέм luôn!

Thanh niên cứng là đây

Video:


Eo Hương ơi nhận đi

Con nhỏ bạn đứng kế bên la "Có" còn lớn hơn con được tỏ tình =))))




Nói về chị Hoa phòng cuối. Không biết chị đến đây từ những năm bao nhiêu của thế kỷ nào. Chỉ biết chị ở đây trước cả những thằng đực cựu trong bè lũ chúng tôi. Chị ở ngoài Bắc vào. Nghe đồn rằng trước chị vui vẻ, cởi mở lắm nhưng từ khi mấy phi vụ mất quần lót diễn ra liên tù tì thì chị đâm ra cáu gắt. Trong dãy trọ thì chỉ có chị là con gái. CÒn lại mấy thằng đực rựa nên dần dà chị mất hết cảm tình với lũ đàn ông đồng trọ. Ánh mắt chị nhìn bè lũ chúng tôi theo tôi cảm nhận thì không hề có 1 sợi nào gọi là thân thiện. Nhưng chị duyên, chị duyên theo cách đài các. Buổi đầu chuyển đến đụng mặt nhau, tôi đứng hình mất 1p30s và sau giây thứ 31 mới hoàn hồn. Chị dắt con Attila đỏ, hôm đó là quần jean áo sơ mi trắng buộc túm nơi rún. Để lộ 1 khoảng da nhỏ dưới bụng phập phồng. Mặt trái xoan, tóc ngắn hất gọn qua 1 bên nhìn duyên thôi rồi. Dưới chân còn bonus quả lắc bạc như xích mèo. Tôi không hiểu giữa chốn u ám này sao chị lại lọt thỏm vô đây được nữa. Vì trước nhà chỉ có 1 mét nên thấy ai dắt xe là đứng ở cửa phòng chờ người ta dắt xong mới đi theo chiều ngược lại. Chị đi qua phòng trọ tôi mang theo làn gió thoảng. Hương Nivea xộc thẳng vào mũi. Trong 1 phút đứng hình tôi cảm nhận thấy mùi dzú, mùi lăn nách, mùi nước hoa và pha lẫn mùi thiên thần....
Sau này quen nhau ae hết rồi thì Huy cận mỗi lần thấy chị đi qua là vứt cả điếu cày giả vờ qua phòng bên cạnh để đi sau chị hển mũi hít lấy hít để khen khiếp, người gì thơm vãi lone
Mấy đứa quen nhẵn mặt rồi thì bảo đấy là mùi Phò. Vẫn biết có phò that phò this nhưng phò đẹp như chị thì giờ tôi mới thấy. Tiếc cho đóa hoa bị bao thằng vùi dập. Và vùi thì ít, dập thì nhiều. Phải chi chị cho chúng tôi cái giá để anh em phấn đấu nhịn ăn nhịn mặc cho thằng c*c được chơi thì chúng tôi cũng cam. Nhưng tự trong lòng chúng tôi hiểu chúng tôi đéo có cửa. Vì đang đau đầu ngày mai ăn Kokomi hay Hảo 100, vào những ngày cuối tháng thì tiền đ’ đâu ra đi “phá đò” ( nay không dám ăn cơm bên bà chủ vì sợ bị hỏi nợ tháng trước chưa trả. Chầy cối vl luôn)
Phòng chị tôi gọi gọn là phòng số 5 cho các bạn dễ hình dung. Kế phòng số 5 là phòng số 4 gồm 3 mạng là Hường Gay - Tân Mếu - Hòa Thân. Hường Gay thực chất không gay mà trái ngược lại với tên của hắn, người gốc QUảng TRị. Nơi nắng gió phả vào mặt từ đời ông cha nên mang trên mình lớp da nâu sậm. Thế mà tên Hường. Bố tổ ông già chọn cho cái tên chả ăn nhập gì với nhau hết. Hắn bảo vì độ đi khai sinh tên Hưởng, nghĩa là ước muốn đ’ làm gì nhưng vẫn hưởng thụ suốt đời. Loanh quanh thế nào lão cán bộ ghi Nguyễn Văn Hưởng lại ra Nguyễn Văn Hường. Nghe bệnh hoạn vkl. Gọi hắn là gay vì cái tên hắn, chả liên quan gì con người hay tính cách. Hường Gay say nắng chị Hoa mới vkl các bác ạ.
Theo lý luận của Hường Gay thì trinh tiết không quan trọng, các cụ bảo lấy cave về làm vợ chứ đừng lấy vợ về làm cave. Đó là triết lý của các cụ dân chơi ngày xưa và Hường. Còn tôi thì đéo . Lúc rảnh rỗi Hường thường lấy màu vẽ ra vẽ chị Hoa. Vẫn mái tóc đó, Vẫn làn da sang rạng ngời đối lập với thằng Hường cùng bộ ngực vĩ đại đó nhưng tôi nhìn chả thấy giống chị Hoa một tí nào hết. Nhìn như con bù nhìn độn thêm mớ lung tung vào đấy mà theo Phúc Vẩu nhận xét rằng “bức tranh treo ngoài nhà vệ sinh thì anh em cả tháng trời có bấn quá ra đó quay tay nhìn vào tấm hình là xuống hết hàng họ”. Hường chửi mấy thằng đéo biết tí gì về nghệ thuật nên hắn không thèm chấp. Mà cũng có thể tụi tôi chưa đủ thị hiếu để thẩm tranh của Hường. Nhưng tôi dám chắc Hường vẽ xong mà để chị Hoa biết hắn vẽ thì thể nào cũng chửi 1 trận ra trò. Ai đời vẽ như tránh biếm họa.
Ngày nào không đi học ở nhà. Hường thường cầm bút và cọ ra dạng háng ngồi ngoài hành lang vẽ tranh trừu tượng hay biếm họa gì tôi không rõ. Mỗi lần chị Hoa từ phòng đi ra nhà vệ sinh là Hường lại chui vào nhà vs bên cạnh để nghe ngóng tình hình. Trời phú cho hắn ta khả năng thính giác cực tốt. Đại loại ngồi nghe hắn phân tích nghe tiếng nước đái đàn bà để đoán độ rộng hàng họ. Cứ em nào “xè xè” là còn nhỏ, “xoẹt xoẹt” là vừa vừa còn “tồ tồ” là chui được cả người vào trong đó. Hường Said.(Xưa cụ DU tả Kiều cũng "Xè xè nước chảy bên cầu" đó. Thời đó kiều mới nhớn nên xè xè là đúng âm mà. THế mới thấy cụ DU trước cũng tinh tế phải biết)
CHúng tôi hè nhau hỏi vậy của chị Hoa tồ tồ hay sao. Hường bảo đang thuộc biên độ giữa “xè xè” và “xoẹt xoẹt”. Bố tổ ông điêu vừa thôi, ngày nào cũng đi xuyên đêm thì trên cả “tồ tồ” chứ xè vớt chả xoẹt. Hường chửi cả lũ ngu vì đéo biết gì lại còn hay sủa. Phải lắng đọng phân tích nhiều ngày mới dám đưa ra kết quả chứ đéo nói suông. Bọn tôi ôm bụng cười lăn 1 bữa. Làm gái bao năm mà còn “xè xè” thì đến ạ.
Độ hường say nắng chị hơn 1 năm. Chúng tôi thấy chị quen với 1 anh nói giọng lơ lớ Sài Gòn. Tôi đồ rằng anh không phải quê gốc ở đây. Mà không ở đây thì ở đâu cũng kệ mẹ anh. Vì anh là cái gai trong mắt của Hường. Mà Hường là anh em tụi tôi. Nên tụi tôi ghét.
Anh này tôi không biết tên. Chỉ biết anh đi con Ablade mới coong. Mỗi lần AB a đến là chấn gần như hết lối ra khu vệ sinh. Đều như vắt chanh anh đến vào 18h chiều thứ 7 và out khi 23h đêm. Tôi không hiểu anh chị đong đưa nhau kiểu gì mà tận 4-5 tiếng lận ở cái ngõ này. ĐI con AB mà đéo dẫn người ta đi chơi toàn phải về phòng thế này. Thằng hèn, có AB cũng đ’ bằng con xe đạp của bố. Hường cay cú gằn giọng. Thế nên mỗi lần AB đến thì Hường lại hay đi đái nhiều hơn. Mỗi lần đi qua ánh mắt lại tia vô phòng chị Hoa để dòm ngó nhưng vẫn không thấy gì. Hường cố tình đi áp sát cái quần đùi màu xanh chuối của ông anh đi bộ đội về cho vào con AB thật mạnh với niềm tin “trầy chết mẹ nó con xe ghẻ này đi”.
Tối hôm đó. 11h như mọi tuần. AB không dắt ra cổng mà dắt xe vô phòng chị Hoa rồi đóng cửa. Có biến lớn, Tân Mếu chạy qua tất cả phòng kêu anh em chiến hữu. Cái mặt Tân lúc nào cũng trong tình trạng cười ngược. Nghĩa là thay vì nhếch mép lên thì mép nó nhếch xuống. Nhìn gian manh vcl nên tục gọi là Tân Mếu. Đôi khi kể chuyện hài nhìn nó cười mà tôi không rõ nó đang cười hay khóc. Tôi từng chửi nó học thiết kế đồ họa làm củ lone gì trong khi có khuôn mặt thiên phú của nghề khóc thuê đang hot vầy mà đéo biết tận dụng. Nó chửi tôi. CHửi đéo gì trong khi tôi muốn tốt cho nó chứ bộ.
Lại nói về phòng chị Hoa. Cả thảy chúng tôi kéo nhau sang phòng Hường Gay để xem xét tình hình. Nguyên 1 đám ở trần ngực chạm ngực khum khum nhau áp tai vô tường để nghe chuyện. Cách nhau miếng tường mỏng như lát cắt thịt của anh hủ tíu hay bán khuya ở ngã tư Lạc Cường thời Vincom chưa xây vậy. Nên chỉ cần im ắng 1 tí là nghe hết động tĩnh bên kia. Hường dạo trước còn khoe áp tai vô tường nó còn nghe thấy tiếng kéo phẹc mơ tuya của chị Hoa mỗi khi lên đồ cái rẹt.tttttttttttttt nghe rất phong thái.CÒn giờ thì nó nằm như chó chết con. Ai mà không đau khi người mình thầm thương trộm nhớ bị thằng khác nó giã bên tai. Tôi hiểu cho nó nên thấy mắc cười hơn là tội nghiệp. Gớm tổ. Bày đặt tương tư cave giờ còn buồn. BUồn buồn con củ card
...

Hừa rồi nhè, chỉ ôm ngủ thôi nghe chưaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa?
Ừ. Anh hứa.....

...
Phúc vẩu quay qua nói với Hường “Đjt mẹ AB hứa rồi nhé. Chú cứ yên cmn tâm đi. Hứa rồi thì lo lone gì nữa..” và đương nhiên là nói thầm kẻo bên kia nghe thấy lại chết dở.
....
Được khoảng 10p sau:

Xê ra, cất cái tay đi. Đã hữa rồi mà. Giọng chị Hoa gắt nhẹ

Thằng Nam cao bật phụ đề thuyết minh cho anh em “Đang mò đấy. Gớm. Tháng đi khách hơn 2 chục ngày còn bày đặt xê ra “. Hường gay nằm 1 cục đau khổ đến mắc cười, nhìn mặt nó tôi còn sợ nó tụt mẹ huyết áp đoạn gay cấn thì hỏng mẹ buổi “thính sex” của chúng tôi vì kiểu đéo gì chả đưa nó đi viện.
Ưỡm ờ 1 lúc thì nghe chân giường rung cọt kẹt. Mỗi lần chị Hoa á lên là 1 nhát dao cứa ngực Hường Gay. Chúng tôi lúc này mới 50% khẳng định lời Hường gay nói chị Hoa ở giữa mức “xè xè” và “Xoẹt xoẹt” là thật vì chị “Á” nghe nhiệt tình lắm. Không giống giả tạo tí nào. CÒn nếu mà “tồ tồ” thì hẳn AB cũng thuộc loại hàng khủng mới đong được vầy. ĐOạn này kể đến đây thôi. Kể nữa lại nhạt.
Độ 20p trôi qua. Anh em thì thào thắc mắc. Khiếp thằng AB nhìn người cũng đâu lực lưỡng đâu mà giã kinh thế nhỉ. Thế này thì nụ còn tàn chứ nói gì Hoa. Nhìn vẻ mặt đau khổ của Hường Gay mà anh em ngậm ngùi. Hà cọt về phòng lấy chai rượu nhạt cùng ít lạc rang qua phòng số 4. Anh em lại ly cụng ly chia buồn rôm rả cả khuya. Vừa uống vừa canh bên kia đã tàn chưa. Phân tích, mổ xẻ các vấn đề. Hường gay nói : “Vẫn biết nó là phò nhưng nó chơi bên cạnh, đjt mẹ yêu đương cái củ lone”. Anh em vỗ tay hưởng ứng..
Không biết sau nó có tương tư chị Hoa không nữa, chỉ thấy sáng chủ nhật đó nó ôm mớ tranh biếm họa của nó ra trước cổng đốt. Tôi nghĩ nó đốt theo mối tình đơn phương với chị cave cuốn theo làn khói nhẹ.
Để giờ đây lâu ngày gặp lại, hỏi rằng lúc đó cho chị Hoa mày có chơi không. Các bác biết câu trả lời là gì rồi đấy.

Để tiếp mình đi sâu hơn về vấn đề mất quấn lót của chị Hoa. Nhưng hôm nay có lương nên ít rảnh hơn hẳn.
Sẽ cố gắng type kỹ hơn để sinh động. Các bác đọc đừng chửi em vì văn em chỉ có vầy
Sau nửa năm ăn bám tại nhà ông cậu em bà già. Mình quyết định chuyển ra ở trọ riêng với thằng Huy học cùng lớp. Thằng này tên Huy, cận lòi nên giang hồ gọi là HUY cận.Dãy trọ sát đường tàu, hợp phong thủy cho tầng lớp thu nhập thấp và sinh viên như mình.
ĐÓ là khu nhà cấp 4 đối diện quảng trường tỉnh ĐỒng Nai. Với mức giá 400k/1 tháng cho 2 thằng là quá rẻ. Dãy nhà trọ được tận dụng từ nhà ở thời kỳ pháp thuộc được bà chủ cải tạo và cho bè lũ sinh viên thuê. Nhà gồm 5 phòng. 4 phòng đầu của tụi sinh viên trường CAO ĐẲNG MỸ THUẬT ở gần đó thuê hết. Thằng nào thằng nấy người ngợm như xì ke. Nom bộ cũng thuộc hang kỳ cựu ở đây rồi. Cảm tưởng như đất ĐỒng Nai mà có cơn bão nhẹ như số 9 vừa rồi gió giật cấp 8, cấp 9 thôi là mấy ông nội đó sẽ bay theo chiều gió qua tận in đô luôn cũng nên . Sau này hỏi ra mới biết mấy ông trên khóa vì yêu thầy mến bạn nên chả chịu ra trường. Phòng cuối nhìn ưng mắt hơn. Sạch sẽ hơn, nhìn khang trang hơn hẳn mấy con lợn ( theo cách gọi đúng nghĩa của bà chủ nhà) là của bà chị người cũng đâu ngoài Bắc vào. Mình ở đây 3 năm lận nhưng không hề biết tên hay trò chuyện. CÓ thể do mình nhát gái. Cũng có thể sợ vẻ đẹp trai của mình mê hoặc con nhà người ta nên thôi. À mà có riêng gì mình. Hơn 15 đực mạng ở cái dãy trọ mình cũng vậy. (Cái này mình kể sau). Nhìn bà chị đi con Attila đỏ chót cùng quần jean ngắn, áo hai dây trong phập phồng bên trong là bộ ngực kỳ vĩ mà con chym mấy thằng chúng mình đều phản chủ. Nhấc lên theo tiếng gọi bản năng khiến tất cả đều khom người xuống đi trong tư thế cúi đầu.(Cái này là do thói quen ở nhà đ’ bao giờ mặc sịp). Mỗi lần chị đi qua khiến Huy Cận nhễ nhại “ tao chỉ ước một lần được đập mặt vào cặp bưởi ấy rồi chết cũng đáng chúng mày ạ”. Đm cái này riêng gì nó. Chúng tôi cũng vậy. Nó chỉ nói ra những điều mà ai cũng biết là gì đấy.
Tả sơ qua về bà chị. Theo thông tin mình chim cú được thì chị sinh năm 1988. Tên Hoa. Quê ở đâu không rõ nhưng đã bám trụ ở dãy trọ này lâu nhất. Lúc nào cũng ngủ ngày cày đêm. Chắc do tính chất công việc mệt mỏi nên mỗi sáng chị về trong tình trạng bơ phờ. Các bạn đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Đừng nhìn người kiểu chụp mũ chị này là gái này kia. Chẳng qua tính chất công việc nó vậy thôi. Ban đầu mình cũng nghĩ vậy. Sau này mới biết là làm gái thật.
À mà thôi, lan man quá. Vào thẳng vấn đề chính. Chuyện dãy trọ kể sau. Sau hơn tháng ở trọ. Mình đã bắt đầu nợ được tiền cơm của bà chủ tiệm cơm bụi trước cửa kiêm chủ nhà. Quán cơm mở ngay trước dãy trọ. Khách quán chủ yếu mấy bà bán vé số, sinh viên, ve chai… Tầm đó vào độ tháng 6- 7 gì đấy. Khi tụi sinh viên bắt đầu nghĩ hè 2,5 tháng thì đi tìm việc làm thêm nếu không về quê. Mấy đứa mình cũng tìm được việc phụ bán hàng ở chợ đêm. Nên vẫn có thu nhập đều đều. Độ đó có con nhỏ họ hàng gì với bà chủ ở quê lên nghe bảo ôn thi trường gì gì ở Xì Gòn. Thời gian rảnh ra phụ quán cơm. Nhỏ tên Tâm. Mặt mũi sáng sủa. thuần chất quê. (cái này tự mình đánh giá vì thấy như kiểu gái ở quê mình khi chưa lên tp). Nói giọng Hà Tĩnh đặc quẹo như cu đơ dẻo vậy. Nghe ưng muốn chết đi được. Ngoài mặt mũi ra thì mông má cũng thuộc hàng kha khá. Thế nên tụi phòng trọ mơn mởn như mình thèm nhỏ dãi. Nếu cho mình chọn giữa em Tâm hay chị Hoa phòng cuối thì mình sẽ chọn cả 2. Nghĩ thôi mà phê hết cả người. Để tránh tình trạng xung đột nội bộ nên ae dãy trọ họp gấp, đưa ra phương án tối ưu để tránh huynh đệ vì lol mà tương tàn lẫn nhau. Sau hơn tiếng đồng hồ tranh cãi + biểu quyết thì đưa ra lựa chọn thế này. Để Phúc Vẩu mở đường tiên phong, Phúc này quê cũng ở Hà Tĩnh nốt. Vì hàng tiền đạo của Phúc chìa ra cả mét nên tục gọi là “Fuck Vẩu”. Mở đường tiên phong nghĩa là ra quán ăn cơm, lăm le hỏi dò quê quán các thứ. Và chốt được thì share ae sdt để cạnh tranh công bằng. Hạn là 1 tuần. Xong việc mở tiệc khao quân bằng 1 kèo nhậu lòng lợn luộc + rượu cồn 12 ngàn 1 lít mua tạp hóa bên cạnh. Kế sách đã lên. Tướng lĩnh đồng thanh hô “đánh”. Kết thúc buổi họp bằng tiếng vỗ tay râm ran như đi dự hội nghị Am Way.
Trưa hôm đó mới bắt đầu tiền hành. Vì tụi mình ngủ mãi đến 10, 11h lận. Thứ nhất vì đêm thức khuya. Thứ 2 vì ngủ như vậy sẽ đỡ đi 1 buổi ăn sáng, tiết kiệm được kha khá chi phí đầu ra. Sau tiếng lóc cóc chào nhau trong mù mịt khói thuốc lào tựa tiên cảnh. Fuck Vẩu bận quả quần jean lửng được tái chế từ quần dài. Cắt ngang đầu gối, để mấy sợi lia ria trông thẩm mỹ vaicalon. Quả áo vàng chót chói lững thững bước ra quán cơm. Tôi không hiểu gu thẩm mỹ của nó đào đâu ra mà nó lọt cmn vào trường Mỹ thuật này được. Hất giọng hét “đjt mẹ mấy thằng có đi ăn không” nghe oai và hùng hỗn vãi ra. Nhưng giờ nó đang mang trọng trách cao cả nên ae không ai phản bác. Đánh răng rửa mặt xong kéo nhau ra quán cơm.
Nguyên 1 nhóm lơ cỡ 8 9 thằng. Ùa vào quán như mọi ngày. Hôm này là ngày thứ 3 em Tâm ra phụ quán. Bữa trước dạn mặt đến hỏi bà chủ trọ mới biết được em tên Tâm quê Hà Tĩnh chứ chưa biết được gì thêm. Sau khi gọi món xong Fuck vẩu mới tranh thủ công tác. Giở quẻ nói giọng “quê mình” ra thăm dò.
F: Eng ni nhìn mới mới hậy. Mà nghe giọng giống giọng Hà Tịnh ri năng eng?
T: Dạ eng, eng ở Hà Tịnh. Eng cụng ở Hà Tịnh à. Nỏ trách nghe giọng quèn quen
F: Ừ. Rứa eng ở mô Hà Tịnh đó hầy
T: Eng ở Hương Khê, rứa eng ở mô đó?
F: Chết chết, eng cũng ở Hương Khê, không chừng quưn ta chung họ cụng nên tề
T: Có lẹ không phỉ chứ nhìn anh rứa thì chung răng được (Quay mặt cười khì khì trông duyên chết. Không biết là mỉa mai thằng Fuck hay sao nữa)

….
….
Có lẽ ở quê lên gặp được người chung quê nên nói thao thao bất tuyệt. Quên luôn rằng bên cạnh còn có 8 người và 16 cái đầu đang nhìn em đây. Tâm ơi là Tâm
Tổng kết xong buổi đó thu về được profile của em Tâm đại khái như sau.
Sinh năm 96, nhà ở Hương Xuân. Hương Khê, HT. Lên phụ bà cô bán hàng, vừa ôn thi đại học Khoa Học Tự Nhiên gì đấy. Nghe cách nói chuyện trẻ trung, năng động nhưng cũng đầy thính. Mình đồ rằng em Tâm biết ý đồ của mấy thằng đực rựa nên mới ỡm ờ xì ít thông tin vậy. Có nhẽ nào em ngắm được 1 trong lũ chúng mình có 1 thằng nào? Nam Cao, Chiến Điên, Hà Cọt, Phú Đội, Huy Cận, Fuck Vẩu… hay là mình? Tất cả vấn chỉ là khởi đầu cho thiên tình sử tán gái dài 2,5 tháng. CUộc chạy đua với thời gian đến khi em lên Sài Gòn. Tất cả mới chỉ bước khởi đầu. CÒn những chuyện bi hài ra nước mắt mình sẽ cố gắng gõ cho anh em trong thời gian rảnh rồi sắp tới. Câu chuyện mình kể ra sẽ dựa vào 80% sự thật. 20% kia do mình không nhớ rõ nên dặm mắm thêm muối chút xíu. Sẽ hầu ae sau.
Password protected photo
Password protected photo
Password protected photo