Loading...
vi



byghuutran's article

Quảng cáo

YÊU NHAU 7-8 NĂM, ĐẾN LÚC NGƯỜI YÊU MẤT ĐI, ĐÓ LÀ KHOẢNG THỜI GIAN THẬT KINH KHỦNG...


Nhật Kí Cho Em


28/4/2019


Ngay lúc anh chấp bút viết lên những dòng tâm tư này cũng là ngày anh trở về lại quê hương của hai đứa mình sau ba năm anh ra đi, anh ra đi vì sự đổ vỡ của đôi ta, anh ra đi vì mọi thứ bị sụp đổ , anh ra đi vì anh không còn gì để giữ chân mình ở lại nữa...


Anh trở về với muôn vàn cảm xúc, trong đó không thoát nổi hình bóng của em..


Trên cái ghế đá trước sân nhà chúng ta thường ngồi khi mới quen nhau


Trên những con đường chúng ta thường đi


Rạp chiếu phim đó


Quán ăn đó


Chiếc xe đạp cũ kỹ đó


Cái áo anh mặc, cái quần em mua


Gốc cây chúng ta hay hẹn hò


Quán cà phê chúng ta hay ngồi


Ngôi trường chúng ta trải qua tuổi thanh xuân cùng nhau.


Tất cả mọi thứ vẫn ở đó, chỉ có anh thay đổi là già nua theo năm tháng , còn em vẫn ở lại đó, ở lại độ tuổi thanh xuân...mãi mãi


15 tuổi, mình biết nhau năm 15 tuổi. Mình yêu nhau năm 18 tuổi, bốn năm mình bên cạnh nhau, trải qua nhiều biến cố lớn nhỏ, anh bị trầm cảm em bên cạnh anh với danh nghĩa bạn thân, anh lành bệnh cũng là lúc anh nhận ra tình cảm bao nhiêu năm em âm thầm dành cho anh. Tuy hơi muộn so với sự hi sinh của em, nhưng muộn vẫn tốt hơn là không nhận ra em nhỉ.


Anh từ lúc nhận ra đã điên cuồng theo đuổi em, điên cuồng yêu em. Mình yêu nhau chưa được bao lâu thì phải yêu xa , em đi du học ở Mỹ, anh mãi một năm sau đó mới phỏng vấn để qua cùng em nhưng tiếc rằng anh không giỏi bằng em , anh không qua được với em, em muốn anh chọn một nước khác học, em muốn anh phải đi du học để có thể đàng hoàng cưới hỏi em. 


Anh chọn Singapore


Vậy là bọn mình yêu xa bốn năm học đại học, mình yêu nhau qua màn hình điện thoại, mình đôi khi gọi cho nhau cả một ngày mệt mỏi mà ngủ quên đi, em đi học là lúc anh chuẩn bị đi ngủ, em đi ngủ là lúc anh chuẩn bị đi học, đi học, đi làm. Đôi khi vì quá bận rộn và lệch múi giờ nên những cuộc gọi chỉ để đó, hỏi han được vài câu rồi thôi, cứ để đó, rảnh rỗi nhìn nhau một cái, phần ai người đó làm, không ai nói ai câu nào.


Năm anh học năm hai, mẹ anh có một thời gian làm ăn thất bại phá sản, anh như sụp đổ tinh thần về mọi mặt, anh không gượng được, em nghỉ học bay về VN cùng anh, bên cạnh anh và mẹ, em vỗ về tâm hồn mỏng manh của anh, em ôm anh vào lòng như đứa trẻ con, anh chưa khóc mà em đã khóc òa lên.


Anh bảo em đừng khóc, em khóc anh không chịu được


Anh trở người ôm em ngược lại vào lòng rồi anh lại khóc, em không nói nên lời, vỗ về lên tim anh. 


Sau hai năm đi du học, lần đầu tiên mình về gặp nhau, gặp nhau như thế, thật không vui. Nhưng anh thấy ấm áp, anh không quên được. Mình chỉ có ba ngày bên nhau, an ủi mẹ, anh và em phụ mẹ một ít, rồi lại phải bay về Mỹ và Sing đi học tiếp. 


Em bay đi trước, anh bay đi sau. Anh ở lại nhìn em bước lên máy bay mà lòng nặng trĩu, anh mệt nhoài vì những biến cố đời mình. Có đôi lúc anh muốn gục ngã trong tuyệt vọng thì em dang đôi tay ra nâng anh đứng dậy. 


Mẹ anh phá sản, em trợ lực kinh tế cho anh tận 3 tháng đầu, em để anh dành phần anh đi làm gởi về cho mẹ, phần em gởi anh để anh lo cuộc sống cho anh. Anh chưa bao giờ quên, chưa quên một chút khoảnh khắc nào về em, chưa quên một chi tiết nào những việc em làm cho anh..


Một năm sau đó mọi thứ cũng dần ổn, mẹ anh gầy dựng lại được, anh và em đở vất vả rất nhiều, em vì học trước anh một năm nên em về trước, em đở đần giúp mẹ anh, anh yên tâm mà tập trung việc học. 


Tổng cộng mình quen nhau tám năm, bốn năm làm bạn, 4 năm yêu xa. Và chỉ cần cố gắng một năm nữa anh trở về, chúng mình sẽ đính hôn, sẽ có một cuộc sống mà hai đứa mình từng hẹn thề mỗi khi gọi cho nhau. 


Cực lắm, đi học, đi làm anh và em ai cũng mệt, nhưng mình chưa một lần cãi vã hay to tiếng với nhau, anh và em đều trân trọng từng phút giây được nhìn thấy nhau mặc dù chỉ qua màn hình điện thoại, thậm chí mệt quá nhiều lúc thiếp đi mở mắt ra điện thoại vẫn còn cuộc gọi đó, anh không tắt, em không tắt. Vì không ai muốn kết thúc cuộc gọi cả...


Rồi cũng đến ngày anh hoàn thành sứ mệnh của mình, anh trở về VN, em và mẹ ra sân bay đón anh. Cái khoảnh khắc mẹ anh cười tỏa nắng khi thấy anh kéo va li từ cửa đi ra, còn em chạy một mạch lao vào ôm chầm lấy anh làm rớt cả kiếng cận của em xuống sàn. Em mừng rỡ khi gặp anh, anh không có lời nào diễn tả về cảm xúc lúc đó nữa, anh hạnh phúc vô cùng. Hạnh phúc lắm em ạ.


Cái ngày mẹ anh và anh sắp xếp lên nhà em để nói chuyện tương lai hai đứa mình...cảm xúc của anh và em như vỡ òa vì chờ đợi bao nhiêu năm trời chỉ để được nắm tay nhau đi vào thánh đường..


Vậy mà, bố em không đồng ý cho chúng mình kết hôn, bố em ngăn chặn mặc dù mẹ em khóc rất nhiều. Bố em chê nhà anh đổ vỡ, chê bố anh mất sớm từ lúc anh chưa ra đời, chê anh không ai dạy dỗ nên hư hỏng, chê mẹ anh hai đời chồng, chê hai gia đình không môn đăng hộ đối. Bố em từ chối gia đình anh, từ chối tình bạn năm năm và tình yêu bốn năm của hai đứa mình..mặc cho em và mẹ em khóc lóc van xin rất nhiều. Bố em làm cán bộ, ông rất bảo thủ và gia trưởng...làm em tuyệt vọng.


Em sau đó không chịu gặp anh, em đòi bỏ đi xứ khác để hai đứa mình làm lại từ đầu, anh không đồng ý. Anh muốn hai đứa mình phải đường hoàng thành hôn, anh muốn em làm cô dâu một cách chính thức, em xứng đáng như thế. Anh cần thời gian thuyết phục bố em, cần một chút thời gian nữa..


Đà Lạt 14/10/2014


Những gợn sóng vỗ nhẹ mặt hồ Xuân Hương sáng sớm làm con người trở nên phấn chấn hơn, tươi mát và sảng khoái hơn. Anh ngồi quán cà phê Thanh Thủy màu tím, màu cả hai đứa mình cùng thích, anh lúc này chưa biết hút thuốc, không biết rượu bia, chỉ biết mỗi đen đá thôi. Em vì vậy rất trân trọng anh, em từng nói đàn ông như anh gặp đàn bà thì im , rượu bia không nổi một ly, thuốc là không biết dùng. Chỉ đáng đi hầu cận cho em nhậu, nhưng em vì vậy mà yêu anh lắm.


Anh vô tư ngồi nhấm nháp đen đá vào sáng sớm vì đó là thói quen mọi ngày, anh cứ nghĩ ngày hôm đó cũng như bao nhiêu ngày khác...


Vậy mà...


7h20 phút bố em gọi cho anh , anh vẫn nhớ như in từng lời nói, từng hơi thở của bố em vào trong điện thoại


" Thư tối qua bỏ nhà đi, sáng sớm nay bị tai nạn nặng lắm, cậu ở đâu, qua bệnh viện Đa Khoa Đà Lạt gấp "


Tay chân anh lúc đó rụng rời, điện thoại anh không nắm vững rơi thẳng xuống mặt hồ nhưng anh không bận tâm, vì là bố em gọi nên anh biết không phải chuyện đùa. Anh lê từng bước chân nặng trĩu ra ngoài đường bắt taxi vì anh không thể đi xe nổi nữa..


Trên đường đi anh cầu Phật, xin Chúa , xin tất cả các vị thần cho anh một tia hi vọng, một chút phép màu, anh sẳn sàng đánh đổi mọi thứ, anh thà chết thay em cũng được, trên đường đi anh cầu nguyện rất nhiều, nước mắt anh rơi chưa bao giờ nhiều như thế..


Anh bước thật vội tới khoa cấp cứu nhưng không được phép vào, mẹ em ra đón anh, khuôn mặt mẹ tìu tụy và sụp đổ hoàn toàn, anh nhìn mẹ không cầm được nước mắt lẫn chua xót, bà vịn tay anh không đi nổi, anh cũng không đi nổi nữa nhưng phải cố, cố đưa mẹ vào để con được tận mắt thấy em nằm đó anh mới tin, mới tin đó là sự thật.


Người nhà em đứng rất đông, bố em vẫn đứng đó, khuôn mặt khắc khổ nhưng vẫn lạnh lùng, không toát lên vẻ nào đau buồn, đứng ở hành lang ai cũng không được vào vì em đang phải mổ. Toàn bộ phải đứng đợi..


17h10


Bác sĩ mở cửa, nhiều tiếng khóc vang lên, mẹ em , dì em, dòng họ của em, người thân em ai cũng quan tâm em, có người từ Mỹ trở về chỉ mong em có phép màu, mẹ anh cũng có mặt, rất đông đủ.


Mọi người nắm tay bác sĩ, ai cũng hi vọng một cái gật đầu từ ông...


Bác sĩ lắc đầu, báo rằng em mất rồi.


Tất cả dường như sụp đổ, mẹ em ngất xỉu, dì em, cô em, bác em, tất cả đều sụp đổ. Mẹ anh cũng không ngoại lệ.


Anh...anh không còn một tia cảm xúc nào nữa, anh quỳ sụp xuống mặt sàn, anh không nói một lời nào, anh cũng không khóc nổi nữa. Anh thật sự không làm được gì nữa rồi, anh tuyệt vọng và chợt quên đi hết tất cả mọi thứ trong vô thức, bỏ lại cả chục con người phía sau đang khóc lóc kêu gào khổ sở. Anh đứng lên và đi trong vô thức, không biết mình đi đâu, không định được điểm đến. Anh cũng không dám vào nhìn em..


Vậy đấy, em bỏ anh lại và ra đi như thế..


Sau mỗi cuộc chia ly người ở lại là người đau lòng nhất phải không em ?


Anh cứ thẫn thờ bước đi trong vô định, anh cứ đi mãi như thế không có hướng, không có lối, không một ngã rẽ. Anh cứ đi..đi đến lúc anh mỏi mệt vô cùng, nhìn lại trời đã tối, điện thoại anh rơi dưới hồ cũng không ai liên lạc được.


Đêm hôm đó anh ngồi ở bờ hồ, thả mình nằm ở đó, anh mặc kệ tất cả, anh không màng nữa, không bận tâm nữa, chỉ mong đêm nay anh nằm đó, nhắm mắt lại và đừng bao giờ mở mắt ra nữa. 


Anh không muốn sống nữa, anh không còn thiết tha gì nữa, cho anh đi theo em, anh chỉ cần em thôi. 


Cuộc đời anh, ông trời thật quá tàn nhẫn mà.


Anh sinh ra không được thấy mặt bố, bà anh mất khi anh vừa nhận thức được tình yêu thương, người anh yêu nhất trên đời lại vừa nhắm mắt.


Cuộc đời anh, quá nhiều đau thương em ạ..anh đau khổ và tuyệt vọng lắm..


Anh đau lắm..


Nguyên đêm nằm đó anh không ngủ được, người nhà tìm ra anh và đưa anh về trong tình trạng gần như là kiệt sức, anh vẫn không dám qua nhà nhìn mặt em. Khoảng thời gian trước đó, mẹ anh gầy dựng lại là mở dịch vụ tang lễ và cũng chính nhà anh làm tang lễ cho em. Đau đớn không khi cổ phần dịch vụ có phần của em trong đó...


Ba ngày tang lễ của em, anh không ngủ ngày nào, cũng không dám lại gần quan tài của em, anh chỉ ngồi một góc, nghe tiếng rên rĩ, nghe khóc lóc, nghe kêu gào, nghe đủ mọi âm thanh phiền não, nghe rất nhiều.


Còn riêng anh, không một tia cảm xúc, anh bất động ngồi ở đó, không một chút xê dịch ba ngày, chỉ uống nước không ăn , ăn làm sao nổi hả em, ăn sao cho trọn bây giờ.


Cái ngày đưa em ra nghĩa trang, anh đứng lên lại nhìn em lần cuối, nhìn vào quan tài mà tim anh như thắt chặt lại, vẫn khuôn mặt đó, vẫn đôi môi đó, vẫn đôi mắt đó, mọi thứ vẫn ở yên đó, tươi đẹp..nhưng không còn ý nghĩa gì nữa. Anh sụp đổ một lần nữa từ trong thần thức lẫn thể thức, anh sụp đổ hoàn toàn, anh bật khóc như đứa trẻ con...anh đau đớn vô cùng...một ngàn vết dao cứa vào tim anh cũng không bằng nổi đau này..nổi đau sẽ theo anh đi hết cuộc đời này..nó là nổi đau về lí trí, về dấu ấn, về cái tinh thần, về mọi thứ nó nằm ở đây này, ở ngày trong tim anh này em ạ...


Hạ huyệt em xong là mọi thứ đã đưa vào cát bụi, hết rồi, hết thật rồi. 


Em ra đi, anh cũng chết rồi, anh không còn là anh nữa, anh của ngày đó cũng đã chết theo em xuống cái nấm mồ đó rồi em ạ.


Anh sau đó, không còn là anh nữa...


Anh sau đó, không còn là anh nữa...


Anh sau đó...


---


Em đi rồi, em đi mang theo bao kí ức, bao hẹn thề, bao lời nói yêu thương, bao kỉ niệm, bao nhiêu thứ chưa trọn vẹn em mang theo tất cả. Chỉ để xót lại anh, một kẻ vốn dĩ tâm hồn đã mỏng manh yếu đuối nay lại yếu đuối thêm bội phần.


Kể từ sau khi em đi, anh không đủ mạnh mẽ để đối diện với mọi thứ nữa, anh bắt đầu trở thành một con người hoàn toàn cô lập, anh shock, anh buồn, anh muốn mình rơi vào trạng thái tự kỷ như mấy năm trước để trốn mình trong cái vỏ bọc đó nhưng không được, anh gặm nhấm cái nỗi buồn một cách rõ ràng, chi tiết, sắc nét trong từng hơi thở, mỗi nhịp thở tuôn ra luôn có hình bóng em luẩn quẩn đâu đó.


Anh đi đâu cũng thấy bóng dáng em, làm gì cũng thấy bóng dáng em, bất cứ nơi đâu anh đi tới, bất cứ đoạn nào anh đi qua, bất cứ thì anh chạm vào..mọi thứ đều có bóng dáng em..


Gần một tuần anh vất vưởng như một hồn ma xung quanh cái bờ hồ Xuân Hương Đà Lạt, vận mỗi cái quần đùi jean, áo thun cộc tay nhưng anh không lạnh, anh lạnh là lạnh từ trong lòng, lạnh từ trong tim anh đây này, không phải lạnh ở ngoài thân xác. 


Em thấy mà, phải không ?


Anh đã dằn vặt bản thân rất, rất và rất nhiều


Giá như anh cùng em đi nơi khác như ý định em đưa ra ban đầu có lẻ mọi việc đã khác. Có lẻ mọi thứ không tệ đến như vậy


Là do anh, do anh cả !


Anh cứ loay hoay ôm mãi cái nỗi buồn vào lòng, người ngoài nhìn vào đoán chắc anh bị sida, ốm tong teo đi lang thang dưới trời buốt giá mà không có cái áo ấm che thân. 


Mẹ anh khóc rất nhiều, nói rất nhiều, với anh mọi thứ đều vô dụng. Nói gì bây giờ, khóc cũng để làm gì nữa, trách móc cũng được gì đâu.


Em cũng đã đi rồi, em đi rồi mà. Mọi thứ trên đời dường như không còn định nghĩa gì đối với anh nữa. Chẳng còn gì nữa.


Anh bắt đầu tập hút thuốc em ạ , thời gian đầu anh hút không được, anh ho sặc sụa, nhưng anh vẫn hút, sau một tuần anh quen dần. Và anh bắt đầu biết hút thuốc từ đó.


Anh tập uống bia rựu em ạ, thật sự đối với anh việc đó rất khó khăn, anh uống rất nhiều, ngày nào anh cũng uống, anh không biết uống nhưng anh vẫn cứ uống, say rồi anh nôn, nôn xong lại uống, uống đến kiệt quệ, uống đến độ anh ngủ ở đâu, nôn ở đâu anh hoàn toàn không nhận thức được...


Ngày nào cũng vậy, sáng là anh uống , bê tha đến trưa chiều, tối anh lại mang về nhà uống, uống lại say, say lại nhớ em...


Càng say anh càng nhớ. 


Nhớ em là anh lại trốn vào một góc khóc nức nở như đứa trẻ con


Rồi anh quen những người bạn mới, những mối quan hệ không lành mạnh, những người bạn chỉ lợi dụng anh, moi tiền anh cho những cuộc vui thâu đêm, những đêm trên vũ trường, dừng lại ở những khách sạn đắt tiền, bao nhiêu tiền dành dụm 4 năm anh tiêu gần như kiệt quệ.


Gần nữa năm trời anh cứ như thế


Anh đau đớn mà, ai hiểu được anh, họ làm sao hiểu được, họ là anh thì họ cũng vậy thôi. Trách anh, anh không quan tâm, giận anh, anh mặc kệ. Anh bất cần. Anh không cần gì nữa.


Anh lúc đó, chỉ vỏn vẹn 45 kg, anh từ 55kg xuống còn 45 kg. Anh cũng mặc kệ, anh muốn như vậy, anh chỉ mong mình có một ngày nhắm mắt đi và đừng bao giờ mở mắt trở lại nữa. 


Nhưng không được em ạ, mỗi lần anh tỉnh dậy, cảm giác hụt hẫng nó bao trùm lấy toàn bộ tâm trí anh..anh bất giác tổn thương vô cùng..


Thời gian cứ thế đi qua, gần một năm trời anh chỉ biết làm bạn với bia rựu, bạn bè xấu, thuốc lá, lang thang. Em ở đó có thấy không, có thấy anh yêu em đến nhường nào...


Rồi một ngày, anh bị bạn bè chơi bẩn khi anh đang say, anh không nhớ rõ, chỉ biết khi tỉnh giấc, mọi thứ đã an bày, anh chơi cá độ thua gần một tỷ, thật sự anh cũng không biết cá độ là thế nào, nhưng sau một đêm anh đã thua một tỷ, giấy nợ có chữ ký anh. Anh không nhớ gì cả. Bằng chứng có rõ ràng, em có chứng kiến mà, phải không.


Kiểm tra lịch sử trên điện thoại anh, đúng là như vậy, chữ kí là của anh, họ tên anh mặc dù tờ giấy đó anh không hề viết..vậy đấy


Anh âm thầm bán oto, vét sạch tiền bạc trả cho họ và anh quyết định ra đi..


Anh ra đi để quên em, ra đi vì anh không còn yêu thành phố này nữa, anh ra đi vì đã đến lúc rồi. 


Đau khổ vậy đủ rồi, phá vậy đủ rồi, thân xác anh hao gầy vậy đủ rồi, mọi thứ anh dành cho em vậy là đủ rồi. Không chết được anh phải sống, sống cho anh, sống cho cả em nữa..


Mặc dù gần như là kiệt sức, nhưng anh vẫn gượng gạo đấy, gượng đứng để tiếp tục em ạ.


Việc đầu tiên anh làm là vơ hết khoảng tiền còn lại, đi xăm hết những hình anh thích lên người, trong đó có số 14 trên lưng, phía trên là tên hai đứa mình ghép lại...bằng tiếng nhật. Điều anh ao ước khi mình kết hôn anh sẽ làm, em đi rồi anh vẫn làm để thực hiện lời hứa của mình..


Anh cất hết tất cả những gì liên quan đến hai đứa mình, hình ảnh, thư từ, nhật kí, email. Tất cả mọi thứ, anh khóa cửa phòng lại, chỉ xách balo, vài bộ đồ tự anh mua, đồ em mua anh vẫn xếp ngăn nắp ở tủ. Khóa trái cửa phòng và anh im lặng ra đi.


Nhưng mẹ biết, mẹ ngăn cản anh, mẹ và anh cãi nhau rất nhiều, mẹ chưa bao giờ khóc vì anh, chưa bao giờ đánh anh một cái, nhưng bây giờ, mẹ tát anh một cái và khóc rất nhiều..


Mẹ không hiểu, anh không đi, anh sẽ chết dần chết mòn. Mẹ không hiểu, anh còn ở lại , mẹ sau này không còn nhận ra con của mẹ nữa..


Anh để mẹ mắng, để mẹ đánh. Anh ôm mẹ nói xin lỗi rồi anh đi..


Đêm đó là ngày 17/12/2015


Ngày anh bỏ lại tất cả sau lưng để làm lại cuộc đời.


Rất nhiều nước mắt đã rơi, rất nhiều đau thương đã tới, mất mát quá nhiều


Mọi thứ thật tồi tệ...


Thanh xuân chúng mình, khép lại ở đây !


Duy viết cho Thư.

Cô bạn tôi yêu một người 4 năm rồi họ chia tay. Lí do vì anh ta chọn một người con gái khác, trẻ hơn, xinh hơn, gia đình có điều kiện hơn.

Một người khác đã từng yêu một người 6 năm. Rồi chẳng đi đến đâu cả. Lí do vì mẹ anh ấy bảo: Cháu là dân tộc à? Thế không hợp với con nhà bác đâu!

Một cô bạn khác, chợt nhận ra người mình yêu 2 tuần nữa cưới vợ. Cay đắng chất chồng, đớn đau vật vã. Tôi còn nghĩ cô chẳng thể nào gắng gượng được. Chuyện xảy ra cũng vài năm rồi, bạn tôi vẫn chưa ổn định với một ai khác.

Tuổi trẻ của những cô gái ấy, đã gom nắng, gom mưa, gom hết bao nhiêu sục sôi, gom cả bao chân tình, rồi cũng như cơn mưa rào chiều nào đó xóa tan tất cả.
Thời gian chẳng thể nào quay ngược. Ai trả lại tuổi trẻ cho em? Là ai hàn gắn, là ai để vỗ về.

Những cô gái một ngày hoang hoải chợt nhận ra mình cũng chẳng còn trẻ chút nào. Bạn bè, đứa con bế bồng, đứa vẫn còn chưa dám bước vào một cuộc tình nào đó. Đơn giản vì sợ!
Hôm qua, trong đêm, tôi nói chuyện với một cô bạn. Chúng tôi chợt nhận ra rằng: Hóa ra, vài năm trước, khi chúng tôi chỉ đôi mươi, tuổi trẻ rực rỡ, sục sôi vui vẻ rộn ràng là thế. Chớp mắt, đã chẳng còn tìm lại nụ cười trong trẻo ấy như năm nào.

Tuổi trẻ đã trôi mất rồi.
Người cũng chẳng còn ở lại với ai đó nữa.
Tuổi trẻ đáng giá lắm, nên đừng sống phí hoài bất cứ phút giây nào, và lãng phí cho những người không xứng đáng.

Thanh xuân của một người ngắn như cơn mưa bất chợt, ta chọn sai, ta yêu sai cũng bởi lẽ không biết cách chọn, không biết cách yêu. Bạn chỉ có một tuổi trẻ cơ mà, cớ sao lại để tuổi thanh xuân tươi đẹp phải hoang phí, phải đau khổ chỉ vì ba chữ THIẾU HIỂU BIẾT trong tình yêu.

Nhân gian vẫn cười đùa với nhau rằng: “Yêu là khổ - Không yêu là lỗ, thà chịu khổ cũng không chịu lỗ”. Còn tôi, ngoảnh mặt đi mà cười “Người hiểu tình yêu cả đời chỉ yêu một lần. Kẻ không hiểu tình yêu cả đời yêu năm lần bảy lượt”.

Các cô gái, chàng trai à, nên nhớ rằng bạn chỉ có một tuổi trẻ, một cuộc đời duy nhất để sống. Hãy học cách chọn, hãy học cách yêu, hãy nắm giữ chiếc chìa khóa hạnh phúc để tuổi thanh xuân của bạn là những chuỗi ngày tươi đẹp nhất trong cuộc đời. Hạnh phúc vẫn đang chờ bạn phía trước.
Khóa học Tâm lý học tình yêu cơ bản chính là chiếc chìa khóa giúp bạn mở cánh cửa hạnh phúc đó.

Xã hội hiện đại, chuyện yêu đương đã cởi mở hơn rất nhiều. Từ những ngôn ngữ cơ thể trong quá trình gặp gỡ, tìm hiểu, hẹn hò, có thể nhìn ra được mức độ của mối quan hệ. Theo một nghiên cứu mới được thực hiện ở Trung Quốc, chỉ cần chạm được vào ba khu vực quan trọng này trên cơ thể của các cô gái mình đang hẹn hò, các chàng trai chắc chắn đã chiếm được cảm tình của nàng, tỷ lệ tỏ tình thành công cực cao.

Tay của nàng

Theo nghiên cứu, ngay cả khi mối quan hệ giữa hai người rất tốt, nếu cô ấy chỉ coi bạn là bạn than khác giới, cô ấy cũng sẽ không để bạn động chạm vào tay hoặc nắm lấy tay.

Nếu không có cảm tình nam nữ, hành động tưởng chừng nhỏ nhặt này lại khiến hầu hết các cô gái khó chịu. Thậm chí có người khó tính còn cho rằng mình đang bị quấy rối, lợi dụng một cách mờ ám.

Ngược lại, nếu một cô gái cho phép bạn nắm lấy tay cô ấy, thậm chí đan tay vào nhau, chúc mừng bạn, cô ấy thực sự đã "đổ" gục bạn rồi. Đối với các cô gái, nắm tay có thể mang đến những cảm xúc yêu đương mạnh mẽ vì vậy khi đồng ý để người khác giới nắm tay, họ đã rất thích người đó rồi.

Tai của phụ nữ là một trong những khu vực nhạy cảm nhất. Các cô gái không dễ dàng để người khác, đặc biệt là đàn ông, động chạm vào tai của mình, trừ khi người đó là bác sĩ tai, mũi, họng.

Chính vì vậy, khi cô gái bạn thầm mến chịu để cho bạn chạm vào tai nàng, điều đó có nghĩa là nàng thực sự thích bạn.

Nếu trong lúc đụng chạm, nàng không có phản ứng, trách né nhưng miệng vẫn mắng bạn lưu manh, đừng sợ, điều đó chỉ thể hiện nàng đang ngại ngùng mà thôi.

Thực tế, không phải ai cũng có thể chạm vào mặt của phụ nữ. Khi còn nhỏ, bố mẹ có thể chạm vào mặt của các cô gái thế nhưng khi lớn lên, thường thường, đến bố mẹ cũng không được chạm vào mặt của họ. Chính vì vậy, nếu như bạn mạnh dạn đưa tay chạm vào mặt của cô ấy mà cô ấy không tức giận, không khó chịu, vậy thì chúc mừng bạn, cô ấy thích bạn rất nhiều.

Tóm lại, nếu một cô gái cho phép bạn chạm vào ba điểm trên của cô ấy, hãy nắm lấy cơ hội bày tỏ tình cảm ngay lập tức.

cre: 24h

Nếu lỡ có một ngày bạn không may mắn rơi vào tình huống ấy thì đừng vội bi quan và suy sụp mà hãy tìm cách giữ mình luôn tỉnh táo để bình tĩnh xử lý sự việc.
Trong cuộc đời của mỗi người, có 4 từ được nói nhiều nhất: Xin chào, tạm biệt, cám ơn và xin lỗi.

Hãy nói xin chào với những người bạn mới, những điều tốt đẹp. Nói tạm biệt với những mối quan hệ xấu, những điều không vui. Hãy cám ơn những người, những điều khiến bạn hạnh phúc. Và, hãy gạt bỏ tự ái để có thể nói xin lỗi một cách chân thành nếu bạn cảm thấy có lỗi.

Điều thứ nhất: Trước hết hãy luôn nhìn lại bản thân mình


Dù sự việc gì xảy ra trong cuộc sống trước tiên hãy nhìn lại mình rồi mới đi phán xét xung quanh và người khác. Bạn cần bình tĩnh suy nghĩ lại về những hành động, việc làm của bạn. Có thể sự hời hợt vô tâm hơn, thiếu quan tâm hơn, ít với nhau hơn… mới là nguyên nhân thật sự khiến người yêu của bạn yếu lòng khi nhận được sự săn sóc từ người khác?

Hãy nhớ tới câu nói: “Khoảng cách giữa hai người đủ rộng thì mới có cơ hội cho kẻ thứ ba xen vào” để nhìn nhận vấn đề của bạn.

Điều thứ 2: Đừng đổ lỗi lên người khác

Nhiều khi sự việc không may xảy ra, mọi tội lỗi sẽ trút hết lên đầu kẻ thứ 3 xen vào chuyện tình của bạn. Vậy tại sao bạn không lật lại vấn đề, nhìn lại người đàn ông của mình. Có thể tình yêu đã khiến bạn mù quáng, không tìm hiểu kĩ người bạn chọn lựa trước kia đã có cuộc sống như thế nào. Biết đâu bản tính trăng hoa đã ăn sâu vào máu anh ta thì sao? Cùng là con gái, đừng vội làm tổn thương lẫn nhau chỉ vì một người đàn ông không xứng đáng.

Điều thứ 3: Đừng bao giờ cố gắng trả thù

Khi bị phản bội, bạn sẽ nghĩ ngay tới việc trả thù nhưng mọi sự trả thù lúc này đều chứng tỏ bản thân bạn là kẻ ngốc. Bạn có thể sẽ trút giận lên mọi thứ xung quanh, thậm chí là trút giận lên chính bản thân mình. Nhưng bạn không hiểu khi làm vậy, kết quả cũng không thay đổi. Càng trả thù bạn sẽ càng thấy căm ghét tình yêu hơn và sẽ khó mở lòng cho cơ hội mới. Học cách tha thứ để giải thoát cho người khác và cho chính mình nữa.

Điều thứ 4: Đừng để cảm xúc lấn át lý trí


Trước khi yêu bạn luôn khẳng định, nếu bị phản bội bạn nhất định sẽ chọn cách chia tay ngay lập tức. Nhưng sự việc bất ngờ xảy ra thì đau khổ, tủi hờn khiến bạn không còn suy nghĩ được gì hơn. Bạn vẫn muốn giữ lại người mình yêu bởi bạn nghĩ rằng đó là sự lựa chọn của cuộc đời bạn. Sự thật thì bạn không cần và không yêu anh ta đến nhiều đến thế đâu. Bạn chỉ đang bị cảm xúc chi phối mà thôi. Lúc này bạn sẽ giống như một đứa trẻ bị giật đồ, và chỉ muốn nhanh chóng giành lại món đồ đó ngay cả khi bạn không còn quá nhiều hứng thú với nó. Học cách điều khiển cảm xúc của mình và đừng vội bị lụy nhé!

Điều thứ 5: Luôn giữ cho mình một ’cái đầu lạnh’

Có những điều khi yêu bạn chưa kịp làm thì bây giờ hãy làm hết đi nhé! Đi du lịch, mua món đồ bạn thích, thực hiện ước mơ mà bạn chưa dám vì trước kia bị người yêu ngăn cấm và đặc biệt, yêu thương bản thân mình nhiều hơn. Và hãy nhớ, có những nỗi đau chỉ nên giữ cho riêng mình, nhất là chuyện bị phản bội, nhiều người biết cũng sẽ không hay cho bạn. Điều quan trọng bạn cần biết là bạn đã từng phí thời gian cho một kẻ không xứng đáng, giờ là lúc đặt bản thân, gia đình lên tất cả.

Điều thứ 6: Cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm

Những kẻ không ưa bạn sẽ chực chờ sơ hở để làm bạn buồn, bạn khóc, bạn tổn thương và mục đích là khiến bạn không gượng dậy được. Đó là những lúc bạn cần mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu người ta làm bạn buồn 1, hãy tự tạo niềm vui cho mình gấp 10 lần như thế. Chỉ có niềm vui, sự hạnh phúc và cuộc đời rộn rã tiếng cười của bạn mới là cách “trả thù” tốt nhất.

Điều thứ 7: Đôi khi im lặng cũng là lựa chọn đúng

Cách tốt nhất để kết thúc một cuộc tranh cãi là im lặng. Nếu cả hai cùng gân cổ lên để cãi như hai chiếc loa phát thanh, không ai nhường ai thì câu chuyện sẽ kết thúc một cách rất tồi tệ, tình cảm sẽ sứt mẻ. Hãy thử im lặng nghe họ trút hết bực dọc trước. Bạn sẽ có thời gian để suy nghĩ ai đúng ai sai và giải quyết mâu thuẫn êm thấm hơn.

Điều thứ 8: Hãy luôn là chính mình

Tập sống thật với chính mình. Vui thì cười, buồn thì khóc, thương ai đó thì nói, ghét ai đó thì góp ý. Hãy luôn là bạn với cái tôi mạnh mẽ, đôi lúc có chút lạnh lùng dứt khoát và quan trọng phải luôn đủ tỉnh táo để suy nghĩ mọi chuyện.

Ngày mai của bạn phụ thuộc vào hành động của bạn ngày hôm nay nên hãy không ngừng cố gắng vượt qua mọi chuyện dù có gì đi chăng nữa. Bạn sẽ tìm thấy chốn bình yên sau khi mọi sóng gió đã được đẩy đi bằng sức mạnh của bạn.

Tình yêu giống như một trò chơi cút bắt, khi chưa theo đuổi được, đàn ông sẽ cố gắng đuổi đến cùng, khi theo đuổi được rồi, phụ nữ sẽ là người thua cuộc

Đàn ông à, các anh có biết điều gì khiến phụ nữ lo sợ khi yêu? Tại sao tình yêu không thể dung túng một trái tim tham lam và tâm hồn ích kỷ? Và tại sao tình yêu của nhiều người đàn ông lại sớm nở, tối tàn, đến và đi chóng vánh? Không hẳn đàn ông trên đời này ai cũng tham lam và tìm đến những cô bồ trẻ. Nhưng những gì đàn ông mang lại, chưa phải ngoại tình cũng đã giết chết tình yêu.

Phụ nữ lo sợ quá nhiều, còn đàn ông thì không kiên tâm giải thích. Nếu các anh không thể khiến cô ấy tin tưởng hoàn toàn, vậy hà cớ gì bắt cô ấy phải mãi mãi cạnh bên? Phụ nữ cũng là người, họ cũng có thể như các anh, hoàn toàn có thể làm chủ cuộc đời mình thay vì mang hạnh phúc đánh cược vào một người đàn ông mà không biết rằng ngày mai mình thế nào.

Tình yêu giống như một trò chơi cút bắt, khi chưa theo đuổi được, đàn ông sẽ cố gắng đuổi đến cùng, khi theo đuổi được rồi, phụ nữ sẽ là người thua cuộc.

Sẽ chẳng sai khi nói rằng đàn ông là những kẻ cả thèm chóng chán, khi tán tỉnh hẹn hò, họ dốc lòng, dốc sức mà chiều chuộng, yêu thương. Khi đã có được một người phụ nữ, họ lại dần mất đi những cảm giác như lúc ban đầu. Nếu phụ nữ lúc ấy càng yêu anh ta say đắm, tình yêu nảy sinh những ghen tuông và cáu gắt như thuở ban đầu, chẳng mấy chốc mà đàn ông muốn rời xa phụ nữ, tìm một nơi để thấu hiểu, để vỗ về.

Đàn ông ngoại tình và trăng hoa cũng bởi nhiều lý do. Hoặc là do ngoại hình của người phụ nữ anh ta yêu không còn trẻ trung và xinh đẹp như trước. Hoặc là do tính nết của người phụ nữ không còn hài hòa, dễ chịu như xưa. Đàn ông không quan tâm lý do gì khiến phụ nữ thay đổi, thứ họ nhìn vào là tất thảy những xấu xí và thô kệch của phụ nữ và rồi tìm cách rời xa.

Phụ nữ khổ là vậy đấy! Phụ nữ thông minh là phụ nữ khiến đàn ông “lo giữ không kịp”, họ còn thời gian đâu mà nghĩ đến việc tìm một người phụ nữ khác để kế vai? Càng nơm nớp sợ mất đi người phụ nữ của mình, đàn ông càng biết giữ mình và chung thủy.

Thay vì khiến đàn ông bực mình vì tính tình ấu trĩ, phụ nữ hãy búi tóc cao, ngẩng đầu làm đẹp và không ngừng nỗ lực để có một sự nghiệp riêng. Phụ nữ độc lập trong sự nghiệp, dẫu có bị đàn ông phản bội họ vẫn có thể sống tốt mà không hề hấn gì chuyện tiền bạc hay việc bị đuổi khỏi nhà. Thay vì việc ngồi đấy ỉ ôi vì thực chất khi lấy chồng, phụ nữ đã không còn một công việc và thu nhập ổn định. Họ hoàn toàn có thể đứng lên bảo với đàn ông rằng: “Nhà này không phải của riêng anh mà đuổi. Tôi cũng có sự nghiệp của riêng mình chứ không phải ăn bám.”

Phụ nữ bản lĩnh là ở chỗ vừa xinh đẹp, vừa giỏi kiếm tiền lại có thể khiến đàn ông chết mê, chết mệt, không tơ tưởng đến gái gú bên ngoài. Thay vì quẩn quanh bếp núc với những công việc không tên, phụ nữ hiện đại vừa có sự nghiệp riêng mà vẫn có thể làm vợ đảm. Khi ấy thì phụ nữ sợ gì đàn ông bỏ? Bởi vì dù đàn ông bỏ đi, họ cũng chưa chắc kiếm được ai đó tốt hơn vợ mình.

Để đàn ông chung thủy, cách duy nhất là phụ nữ đừng nghĩ cho đàn ông nhiều quá mà phải biết nghĩ cho bản thân mình trên hết thảy. Bởi vì sau lưng người đàn ông không trăng hoa là người phụ nữ khiến đàn ông “lo phải giữ”.


Những người phụ nữ thành công trong tình yêu và hôn nhân là những người biết cách dẫn dắt, lãnh đạo, làm gương và cảm hóa người đàn ông của mình. Họ sở hữu các kỹ năng: quyến rũ, giao tiếp, thuật chăn gối, quản lý cảm xúc của mình, giải quyết mâu thuẫn vợ chồng một cách khôn ngoan và tinh tế…

Thật vậy, khi thấy bạn gái/vợ quyến rũ mình, người đàn ông cảm thấy xốn xang và khao khát trở lại.
Khi cô ấy giao tiếp một cách thông minh, anh ấy ngưỡng mộ và bắt chước theo.
Khi cô ấy xử lý cơn giận một cách điềm tĩnh, anh ấy ngạc nhiên và sẽ nhường nhịn cô.

Thượng Đế tạo ra đàn ông là để thử thách phụ nữ, và tạo ra phụ nữ là để thử thách đàn ông.

Đàn ông đã hoàn thành xong thử thách của họ, giờ đến lượt phụ nữ hoàn thành thử thách của mình: Lãnh đạo người đàn ông đó cùng mình xây dựng tổ ấm gia đình.

Mẹ tôi kể rằng, trong ngày vu quy về nhà chồng, một người bà con đã xúi mẹ tranh thủ lúc chồng không để ý, hãy là người mở mâm trầu cau ra đầu tiên, thì sau này mẹ sẽ là người “nắm đầu” ba, nói gì ba cũng sẽ nghe theo.

Thế là tối đó, đợi sau khi khách khứa ra về hết, mẹ rón rén lại gần mâm trầu cau thì thấy nó đã được mở ra từ lúc nào. Thì ra ba tôi cũng được nghe ai đó xúi như vậy, và ông đã hành động trước.


Hiện tại, ba mẹ tôi đã ly hôn sau nhiều năm chung sống “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt”. Họ dường như không chịu nhường nhịn nhau trong bất cứ chuyện gì, và người nào cũng muốn mình phải “trên cơ” người kia.

Trong thời gian làm tư vấn tâm lý, tôi cũng nhận được câu hỏi của rất nhiều bạn trẻ lẫn những người đã có gia đình:
- Làm thế nào để “quản lý” người yêu?
- Làm sao để chồng luôn nghe lời mình?
- Làm sao để cô ấy chết mê chết mệt tôi?
- Làm sao để anh ấy nhận ra giá trị của em và không muốn đánh mất em?
- Làm sao để nắm giữ tài chính trong gia đình?

Chung quy lại, ai cũng muốn giành phần lợi cho mình, bằng việc “chiến thắng” người mình yêu. Không ai nghĩ đến việc làm sao để đối phương hạnh phúc, làm sao để hoàn thiện bản thân mình, làm sao để tình yêu của mình thật vui vẻ, trọn vẹn.

Qua những nghiên cứu và quan sát, trải nghiệm trong chuyện tình cảm, tôi có thể khẳng định rằng những người nào muốn “chiến thắng” trong tình yêu sẽ đánh đổi bằng sự hao tâm tổn trí, sự dằn vặt, mất mát, cô đơn. Họ chiến thắng trong một cuộc tranh cãi với người mình yêu, và rồi thất bại cả phần đời còn lại.

Nếu bạn chiến thắng, bạn chưa chắc đã hạnh phúc. Nhưng nếu bạn hạnh phúc, bạn chắc chắn là người chiến thắng.

Để Hạnh Phúc, đây là những điều mà bạn nên biết:

1. Giao tiếp: Nói chuyện như thế nào cho thu hút, gần gũi, khiến người ấy muốn mở lòng với mình.
2. Bày tỏ nhu cầu: Làm sao để đối phương hiểu điều mình mong muốn mà không bị đánh giá là “kém tinh tế”, “lợi dụng”
3. Quản lý cảm xúc: Làm sao để giữ bình tĩnh, cư xử khôn khéo không làm tổn thương tình yêu.
4. Quyến rũ: Làm sao để tự tin phát huy những điểm mạnh của mình, tỏa sáng trong mắt đối phương.
5. Biểu lộ tình yêu: Làm sao để bộc lộ tình cảm của bạn một cách tự nhiên, chân thành, khiến đối phương hạnh phúc?
6. Lắng nghe: Nhiều người chỉ biết “nghe” mà không biết “lắng”. “Nghe” là nhận biết được những điều đối phương đang nói, nhưng “lắng nghe” là hiểu được tại sao đối phương lại nói như vậy. Họ đang ấm ức điều gì, hay muốn truyền tải thông điệp gì?
7.Làm mới bản thân: Bản chất con người là thích chinh phục, ghét sự nhàm chán. Nên giữ lại chút gì cho mình để kích thích sự say mê khám phá của đối phương?
8. Phân tích và đánh giá: Làm thế nào để nhận biết những dấu hiệu bất ổn trong tình yêu và xử lý kịp thời?
9. Thấu hiểu: Sự khác biệt tâm lý giữa 2 giới là gì, và nó ảnh hưởng đến tình yêu như thế nào.
10. Đồng cảm: Làm sao để tìm được tiếng nói chung trong tình yêu?

Có những người yêu vội vã nháo nhào, chụp giựt, mê mẩn nhưng rồi mau quên thì cũng có những người yêu chung thủy và duy nhất một tình yêu trong một thời điểm rất dài, nôm na gọi đó là những người chung tình.


Những người chung tình họ đặc biệt tôn trọng bản thân và tôn trọng tình yêu

Hải là một người đàn ông rất đặc biệt, anh hiểu biết và sâu sắc. Hồi sinh viên anh yêu một cô bạn cùng trường. Vì một lý do nào đó mà hai người không đến được với nhau. Từ đó Hải không yêu ai nữa mà chỉ âm thầm với người tình ngày xưa cũ. Người ta xem Hải là mẫu người chung thủy.

Bây giờ quan niệm về sự chung thủy cũng có khác đi ít nhiều. Đừng hiểu chung thủy và duy tình có nghĩa là cả cuộc đời con người ta chỉ yêu có một người. Chung thủy thời hiện đại được hiểu là trong quá trình yêu và chung sống với một người, người ta không yêu không tơ vương đến bất cứ một đối tượng khác.

Hoa là người đàn bà đẹp và đa tài, chị ấy đặc biệt có duyên và đằm thắm, chị cũng đặc biệt bởi cách chung thủy trong tình yêu của mình. Thời sinh viên chị yêu một chàng trai Hà Nội. Yêu nhau được một năm thì anh ta đi tu nghiệp bên Đức. Từng ấy tháng năm sinh viên và ra trường không một chàng trai nào có thể lọt vào trái tim chị ngoài người yêu đầu tiên ấy. Cuối cùng thì họ cũng lấy nhau nhưng khoảng cách địa lý và những tháng năm xa nhau làm cả hai chẳng mấy hiểu sự thật về nhau ngoài lý tưởng hóa tình yêu để rồi khi chung sống họ vỡ mộng và đổ vỡ thật sự.

Những người chung tình họ đặc biệt tôn trọng bản thân và tôn trọng tình yêu. Với họ, tình yêu là thứ cao quí và đẹp đẽ, họ có thể không có chứ nhất định không lựa chọn tùy tiện hoặc yêu một cách qua loa dễ dãi.


Những người chung tình thường là những người sống nội tâm sâu sắc, họ yêu thương một cách kín đáo và chân thật, đàn bà chung tình thường rất mạnh mẽ, nhưng họ lại có vẻ mềm yếu trước chính tình yêu của mình. Với họ, tình yêu giống như chỗ dựa, như năng lượng sống mà họ muốn có nó để soi rọi và sống một cách đúng nghĩa.

Người ta chỉ không thể sống mà không thở nhưng vẫn có thể sống mà không yêu.

Ai khi yêu cũng sợ bị phản bội, bị lừa dối, nhưng những người chung tình thường sợ điều đó hơn nhiều, vì họ khó yêu và yêu rất ít. Sự phản trắc trong tình yêu luôn khiến họ thất vọng, đau đớn, khó nguôi quên hơn những người bình thường rất nhiều lần.

Có những người sau đổ vỡ thì gạt ngay ra và lại thanh thản yêu lần nữa. Nhưng cũng có rất nhiều người phải rất rất lâu sau họ mới có thể gói ghém những đau khổ tổn thương để rồi bình thản song đôi lúc vẫn giật nảy mình trước những câu nói, những ký ức gợi nhớ về ngày cũ. Rồi họ chắc cũng sẽ lại yêu nhưng những lần yêu sau này sẽ thu hẹp hơn, thận trọng hơn và khó khăn hơn.

Xét ở góc độ nào đó, con người ta sẽ mềm mại hơn, vui vẻ hơn khi ta sống và yêu. Nhưng yêu và được yêu phải phù hợp và thỏa mãn được thứ tình yêu mà mình mong muốn. Cũng như người chung tình, nếu gặp được người chung tình và ngược lại thì hãy nên yêu, còn không thì cuộc đời này còn đầy những mối quan tâm khác.

Trong các vụ tỏ tình thất bại thì vụ này tao thấy thích nhất, đm con trai phải mạnh mẽ ntn chứ đéo ai lại quỳ gối van xin :)))))))

Nói nhẹ không nghe cứ thích phải nói nặng cơ, thế bây giờ mày có yêu tao không, có yêu không hả!! Tỏ tình em Hương trước đám bạn bị em không đồng ý lại còn bẽ mặt, thanh niên cay cú vác ძао ra dọa không yêu là anh сʜέм luôn!

Thanh niên cứng là đây

Video:


Eo Hương ơi nhận đi

Con nhỏ bạn đứng kế bên la "Có" còn lớn hơn con được tỏ tình =))))




Nói về chị Hoa phòng cuối. Không biết chị đến đây từ những năm bao nhiêu của thế kỷ nào. Chỉ biết chị ở đây trước cả những thằng đực cựu trong bè lũ chúng tôi. Chị ở ngoài Bắc vào. Nghe đồn rằng trước chị vui vẻ, cởi mở lắm nhưng từ khi mấy phi vụ mất quần lót diễn ra liên tù tì thì chị đâm ra cáu gắt. Trong dãy trọ thì chỉ có chị là con gái. CÒn lại mấy thằng đực rựa nên dần dà chị mất hết cảm tình với lũ đàn ông đồng trọ. Ánh mắt chị nhìn bè lũ chúng tôi theo tôi cảm nhận thì không hề có 1 sợi nào gọi là thân thiện. Nhưng chị duyên, chị duyên theo cách đài các. Buổi đầu chuyển đến đụng mặt nhau, tôi đứng hình mất 1p30s và sau giây thứ 31 mới hoàn hồn. Chị dắt con Attila đỏ, hôm đó là quần jean áo sơ mi trắng buộc túm nơi rún. Để lộ 1 khoảng da nhỏ dưới bụng phập phồng. Mặt trái xoan, tóc ngắn hất gọn qua 1 bên nhìn duyên thôi rồi. Dưới chân còn bonus quả lắc bạc như xích mèo. Tôi không hiểu giữa chốn u ám này sao chị lại lọt thỏm vô đây được nữa. Vì trước nhà chỉ có 1 mét nên thấy ai dắt xe là đứng ở cửa phòng chờ người ta dắt xong mới đi theo chiều ngược lại. Chị đi qua phòng trọ tôi mang theo làn gió thoảng. Hương Nivea xộc thẳng vào mũi. Trong 1 phút đứng hình tôi cảm nhận thấy mùi dzú, mùi lăn nách, mùi nước hoa và pha lẫn mùi thiên thần....
Sau này quen nhau ae hết rồi thì Huy cận mỗi lần thấy chị đi qua là vứt cả điếu cày giả vờ qua phòng bên cạnh để đi sau chị hển mũi hít lấy hít để khen khiếp, người gì thơm vãi lone
Mấy đứa quen nhẵn mặt rồi thì bảo đấy là mùi Phò. Vẫn biết có phò that phò this nhưng phò đẹp như chị thì giờ tôi mới thấy. Tiếc cho đóa hoa bị bao thằng vùi dập. Và vùi thì ít, dập thì nhiều. Phải chi chị cho chúng tôi cái giá để anh em phấn đấu nhịn ăn nhịn mặc cho thằng c*c được chơi thì chúng tôi cũng cam. Nhưng tự trong lòng chúng tôi hiểu chúng tôi đéo có cửa. Vì đang đau đầu ngày mai ăn Kokomi hay Hảo 100, vào những ngày cuối tháng thì tiền đ’ đâu ra đi “phá đò” ( nay không dám ăn cơm bên bà chủ vì sợ bị hỏi nợ tháng trước chưa trả. Chầy cối vl luôn)
Phòng chị tôi gọi gọn là phòng số 5 cho các bạn dễ hình dung. Kế phòng số 5 là phòng số 4 gồm 3 mạng là Hường Gay - Tân Mếu - Hòa Thân. Hường Gay thực chất không gay mà trái ngược lại với tên của hắn, người gốc QUảng TRị. Nơi nắng gió phả vào mặt từ đời ông cha nên mang trên mình lớp da nâu sậm. Thế mà tên Hường. Bố tổ ông già chọn cho cái tên chả ăn nhập gì với nhau hết. Hắn bảo vì độ đi khai sinh tên Hưởng, nghĩa là ước muốn đ’ làm gì nhưng vẫn hưởng thụ suốt đời. Loanh quanh thế nào lão cán bộ ghi Nguyễn Văn Hưởng lại ra Nguyễn Văn Hường. Nghe bệnh hoạn vkl. Gọi hắn là gay vì cái tên hắn, chả liên quan gì con người hay tính cách. Hường Gay say nắng chị Hoa mới vkl các bác ạ.
Theo lý luận của Hường Gay thì trinh tiết không quan trọng, các cụ bảo lấy cave về làm vợ chứ đừng lấy vợ về làm cave. Đó là triết lý của các cụ dân chơi ngày xưa và Hường. Còn tôi thì đéo . Lúc rảnh rỗi Hường thường lấy màu vẽ ra vẽ chị Hoa. Vẫn mái tóc đó, Vẫn làn da sang rạng ngời đối lập với thằng Hường cùng bộ ngực vĩ đại đó nhưng tôi nhìn chả thấy giống chị Hoa một tí nào hết. Nhìn như con bù nhìn độn thêm mớ lung tung vào đấy mà theo Phúc Vẩu nhận xét rằng “bức tranh treo ngoài nhà vệ sinh thì anh em cả tháng trời có bấn quá ra đó quay tay nhìn vào tấm hình là xuống hết hàng họ”. Hường chửi mấy thằng đéo biết tí gì về nghệ thuật nên hắn không thèm chấp. Mà cũng có thể tụi tôi chưa đủ thị hiếu để thẩm tranh của Hường. Nhưng tôi dám chắc Hường vẽ xong mà để chị Hoa biết hắn vẽ thì thể nào cũng chửi 1 trận ra trò. Ai đời vẽ như tránh biếm họa.
Ngày nào không đi học ở nhà. Hường thường cầm bút và cọ ra dạng háng ngồi ngoài hành lang vẽ tranh trừu tượng hay biếm họa gì tôi không rõ. Mỗi lần chị Hoa từ phòng đi ra nhà vệ sinh là Hường lại chui vào nhà vs bên cạnh để nghe ngóng tình hình. Trời phú cho hắn ta khả năng thính giác cực tốt. Đại loại ngồi nghe hắn phân tích nghe tiếng nước đái đàn bà để đoán độ rộng hàng họ. Cứ em nào “xè xè” là còn nhỏ, “xoẹt xoẹt” là vừa vừa còn “tồ tồ” là chui được cả người vào trong đó. Hường Said.(Xưa cụ DU tả Kiều cũng "Xè xè nước chảy bên cầu" đó. Thời đó kiều mới nhớn nên xè xè là đúng âm mà. THế mới thấy cụ DU trước cũng tinh tế phải biết)
CHúng tôi hè nhau hỏi vậy của chị Hoa tồ tồ hay sao. Hường bảo đang thuộc biên độ giữa “xè xè” và “xoẹt xoẹt”. Bố tổ ông điêu vừa thôi, ngày nào cũng đi xuyên đêm thì trên cả “tồ tồ” chứ xè vớt chả xoẹt. Hường chửi cả lũ ngu vì đéo biết gì lại còn hay sủa. Phải lắng đọng phân tích nhiều ngày mới dám đưa ra kết quả chứ đéo nói suông. Bọn tôi ôm bụng cười lăn 1 bữa. Làm gái bao năm mà còn “xè xè” thì đến ạ.
Độ hường say nắng chị hơn 1 năm. Chúng tôi thấy chị quen với 1 anh nói giọng lơ lớ Sài Gòn. Tôi đồ rằng anh không phải quê gốc ở đây. Mà không ở đây thì ở đâu cũng kệ mẹ anh. Vì anh là cái gai trong mắt của Hường. Mà Hường là anh em tụi tôi. Nên tụi tôi ghét.
Anh này tôi không biết tên. Chỉ biết anh đi con Ablade mới coong. Mỗi lần AB a đến là chấn gần như hết lối ra khu vệ sinh. Đều như vắt chanh anh đến vào 18h chiều thứ 7 và out khi 23h đêm. Tôi không hiểu anh chị đong đưa nhau kiểu gì mà tận 4-5 tiếng lận ở cái ngõ này. ĐI con AB mà đéo dẫn người ta đi chơi toàn phải về phòng thế này. Thằng hèn, có AB cũng đ’ bằng con xe đạp của bố. Hường cay cú gằn giọng. Thế nên mỗi lần AB đến thì Hường lại hay đi đái nhiều hơn. Mỗi lần đi qua ánh mắt lại tia vô phòng chị Hoa để dòm ngó nhưng vẫn không thấy gì. Hường cố tình đi áp sát cái quần đùi màu xanh chuối của ông anh đi bộ đội về cho vào con AB thật mạnh với niềm tin “trầy chết mẹ nó con xe ghẻ này đi”.
Tối hôm đó. 11h như mọi tuần. AB không dắt ra cổng mà dắt xe vô phòng chị Hoa rồi đóng cửa. Có biến lớn, Tân Mếu chạy qua tất cả phòng kêu anh em chiến hữu. Cái mặt Tân lúc nào cũng trong tình trạng cười ngược. Nghĩa là thay vì nhếch mép lên thì mép nó nhếch xuống. Nhìn gian manh vcl nên tục gọi là Tân Mếu. Đôi khi kể chuyện hài nhìn nó cười mà tôi không rõ nó đang cười hay khóc. Tôi từng chửi nó học thiết kế đồ họa làm củ lone gì trong khi có khuôn mặt thiên phú của nghề khóc thuê đang hot vầy mà đéo biết tận dụng. Nó chửi tôi. CHửi đéo gì trong khi tôi muốn tốt cho nó chứ bộ.
Lại nói về phòng chị Hoa. Cả thảy chúng tôi kéo nhau sang phòng Hường Gay để xem xét tình hình. Nguyên 1 đám ở trần ngực chạm ngực khum khum nhau áp tai vô tường để nghe chuyện. Cách nhau miếng tường mỏng như lát cắt thịt của anh hủ tíu hay bán khuya ở ngã tư Lạc Cường thời Vincom chưa xây vậy. Nên chỉ cần im ắng 1 tí là nghe hết động tĩnh bên kia. Hường dạo trước còn khoe áp tai vô tường nó còn nghe thấy tiếng kéo phẹc mơ tuya của chị Hoa mỗi khi lên đồ cái rẹt.tttttttttttttt nghe rất phong thái.CÒn giờ thì nó nằm như chó chết con. Ai mà không đau khi người mình thầm thương trộm nhớ bị thằng khác nó giã bên tai. Tôi hiểu cho nó nên thấy mắc cười hơn là tội nghiệp. Gớm tổ. Bày đặt tương tư cave giờ còn buồn. BUồn buồn con củ card
...

Hừa rồi nhè, chỉ ôm ngủ thôi nghe chưaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa?
Ừ. Anh hứa.....

...
Phúc vẩu quay qua nói với Hường “Đjt mẹ AB hứa rồi nhé. Chú cứ yên cmn tâm đi. Hứa rồi thì lo lone gì nữa..” và đương nhiên là nói thầm kẻo bên kia nghe thấy lại chết dở.
....
Được khoảng 10p sau:

Xê ra, cất cái tay đi. Đã hữa rồi mà. Giọng chị Hoa gắt nhẹ

Thằng Nam cao bật phụ đề thuyết minh cho anh em “Đang mò đấy. Gớm. Tháng đi khách hơn 2 chục ngày còn bày đặt xê ra “. Hường gay nằm 1 cục đau khổ đến mắc cười, nhìn mặt nó tôi còn sợ nó tụt mẹ huyết áp đoạn gay cấn thì hỏng mẹ buổi “thính sex” của chúng tôi vì kiểu đéo gì chả đưa nó đi viện.
Ưỡm ờ 1 lúc thì nghe chân giường rung cọt kẹt. Mỗi lần chị Hoa á lên là 1 nhát dao cứa ngực Hường Gay. Chúng tôi lúc này mới 50% khẳng định lời Hường gay nói chị Hoa ở giữa mức “xè xè” và “Xoẹt xoẹt” là thật vì chị “Á” nghe nhiệt tình lắm. Không giống giả tạo tí nào. CÒn nếu mà “tồ tồ” thì hẳn AB cũng thuộc loại hàng khủng mới đong được vầy. ĐOạn này kể đến đây thôi. Kể nữa lại nhạt.
Độ 20p trôi qua. Anh em thì thào thắc mắc. Khiếp thằng AB nhìn người cũng đâu lực lưỡng đâu mà giã kinh thế nhỉ. Thế này thì nụ còn tàn chứ nói gì Hoa. Nhìn vẻ mặt đau khổ của Hường Gay mà anh em ngậm ngùi. Hà cọt về phòng lấy chai rượu nhạt cùng ít lạc rang qua phòng số 4. Anh em lại ly cụng ly chia buồn rôm rả cả khuya. Vừa uống vừa canh bên kia đã tàn chưa. Phân tích, mổ xẻ các vấn đề. Hường gay nói : “Vẫn biết nó là phò nhưng nó chơi bên cạnh, đjt mẹ yêu đương cái củ lone”. Anh em vỗ tay hưởng ứng..
Không biết sau nó có tương tư chị Hoa không nữa, chỉ thấy sáng chủ nhật đó nó ôm mớ tranh biếm họa của nó ra trước cổng đốt. Tôi nghĩ nó đốt theo mối tình đơn phương với chị cave cuốn theo làn khói nhẹ.
Để giờ đây lâu ngày gặp lại, hỏi rằng lúc đó cho chị Hoa mày có chơi không. Các bác biết câu trả lời là gì rồi đấy.

Để tiếp mình đi sâu hơn về vấn đề mất quấn lót của chị Hoa. Nhưng hôm nay có lương nên ít rảnh hơn hẳn.
Sẽ cố gắng type kỹ hơn để sinh động. Các bác đọc đừng chửi em vì văn em chỉ có vầy
Sau nửa năm ăn bám tại nhà ông cậu em bà già. Mình quyết định chuyển ra ở trọ riêng với thằng Huy học cùng lớp. Thằng này tên Huy, cận lòi nên giang hồ gọi là HUY cận.Dãy trọ sát đường tàu, hợp phong thủy cho tầng lớp thu nhập thấp và sinh viên như mình.
ĐÓ là khu nhà cấp 4 đối diện quảng trường tỉnh ĐỒng Nai. Với mức giá 400k/1 tháng cho 2 thằng là quá rẻ. Dãy nhà trọ được tận dụng từ nhà ở thời kỳ pháp thuộc được bà chủ cải tạo và cho bè lũ sinh viên thuê. Nhà gồm 5 phòng. 4 phòng đầu của tụi sinh viên trường CAO ĐẲNG MỸ THUẬT ở gần đó thuê hết. Thằng nào thằng nấy người ngợm như xì ke. Nom bộ cũng thuộc hang kỳ cựu ở đây rồi. Cảm tưởng như đất ĐỒng Nai mà có cơn bão nhẹ như số 9 vừa rồi gió giật cấp 8, cấp 9 thôi là mấy ông nội đó sẽ bay theo chiều gió qua tận in đô luôn cũng nên . Sau này hỏi ra mới biết mấy ông trên khóa vì yêu thầy mến bạn nên chả chịu ra trường. Phòng cuối nhìn ưng mắt hơn. Sạch sẽ hơn, nhìn khang trang hơn hẳn mấy con lợn ( theo cách gọi đúng nghĩa của bà chủ nhà) là của bà chị người cũng đâu ngoài Bắc vào. Mình ở đây 3 năm lận nhưng không hề biết tên hay trò chuyện. CÓ thể do mình nhát gái. Cũng có thể sợ vẻ đẹp trai của mình mê hoặc con nhà người ta nên thôi. À mà có riêng gì mình. Hơn 15 đực mạng ở cái dãy trọ mình cũng vậy. (Cái này mình kể sau). Nhìn bà chị đi con Attila đỏ chót cùng quần jean ngắn, áo hai dây trong phập phồng bên trong là bộ ngực kỳ vĩ mà con chym mấy thằng chúng mình đều phản chủ. Nhấc lên theo tiếng gọi bản năng khiến tất cả đều khom người xuống đi trong tư thế cúi đầu.(Cái này là do thói quen ở nhà đ’ bao giờ mặc sịp). Mỗi lần chị đi qua khiến Huy Cận nhễ nhại “ tao chỉ ước một lần được đập mặt vào cặp bưởi ấy rồi chết cũng đáng chúng mày ạ”. Đm cái này riêng gì nó. Chúng tôi cũng vậy. Nó chỉ nói ra những điều mà ai cũng biết là gì đấy.
Tả sơ qua về bà chị. Theo thông tin mình chim cú được thì chị sinh năm 1988. Tên Hoa. Quê ở đâu không rõ nhưng đã bám trụ ở dãy trọ này lâu nhất. Lúc nào cũng ngủ ngày cày đêm. Chắc do tính chất công việc mệt mỏi nên mỗi sáng chị về trong tình trạng bơ phờ. Các bạn đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Đừng nhìn người kiểu chụp mũ chị này là gái này kia. Chẳng qua tính chất công việc nó vậy thôi. Ban đầu mình cũng nghĩ vậy. Sau này mới biết là làm gái thật.
À mà thôi, lan man quá. Vào thẳng vấn đề chính. Chuyện dãy trọ kể sau. Sau hơn tháng ở trọ. Mình đã bắt đầu nợ được tiền cơm của bà chủ tiệm cơm bụi trước cửa kiêm chủ nhà. Quán cơm mở ngay trước dãy trọ. Khách quán chủ yếu mấy bà bán vé số, sinh viên, ve chai… Tầm đó vào độ tháng 6- 7 gì đấy. Khi tụi sinh viên bắt đầu nghĩ hè 2,5 tháng thì đi tìm việc làm thêm nếu không về quê. Mấy đứa mình cũng tìm được việc phụ bán hàng ở chợ đêm. Nên vẫn có thu nhập đều đều. Độ đó có con nhỏ họ hàng gì với bà chủ ở quê lên nghe bảo ôn thi trường gì gì ở Xì Gòn. Thời gian rảnh ra phụ quán cơm. Nhỏ tên Tâm. Mặt mũi sáng sủa. thuần chất quê. (cái này tự mình đánh giá vì thấy như kiểu gái ở quê mình khi chưa lên tp). Nói giọng Hà Tĩnh đặc quẹo như cu đơ dẻo vậy. Nghe ưng muốn chết đi được. Ngoài mặt mũi ra thì mông má cũng thuộc hàng kha khá. Thế nên tụi phòng trọ mơn mởn như mình thèm nhỏ dãi. Nếu cho mình chọn giữa em Tâm hay chị Hoa phòng cuối thì mình sẽ chọn cả 2. Nghĩ thôi mà phê hết cả người. Để tránh tình trạng xung đột nội bộ nên ae dãy trọ họp gấp, đưa ra phương án tối ưu để tránh huynh đệ vì lol mà tương tàn lẫn nhau. Sau hơn tiếng đồng hồ tranh cãi + biểu quyết thì đưa ra lựa chọn thế này. Để Phúc Vẩu mở đường tiên phong, Phúc này quê cũng ở Hà Tĩnh nốt. Vì hàng tiền đạo của Phúc chìa ra cả mét nên tục gọi là “Fuck Vẩu”. Mở đường tiên phong nghĩa là ra quán ăn cơm, lăm le hỏi dò quê quán các thứ. Và chốt được thì share ae sdt để cạnh tranh công bằng. Hạn là 1 tuần. Xong việc mở tiệc khao quân bằng 1 kèo nhậu lòng lợn luộc + rượu cồn 12 ngàn 1 lít mua tạp hóa bên cạnh. Kế sách đã lên. Tướng lĩnh đồng thanh hô “đánh”. Kết thúc buổi họp bằng tiếng vỗ tay râm ran như đi dự hội nghị Am Way.
Trưa hôm đó mới bắt đầu tiền hành. Vì tụi mình ngủ mãi đến 10, 11h lận. Thứ nhất vì đêm thức khuya. Thứ 2 vì ngủ như vậy sẽ đỡ đi 1 buổi ăn sáng, tiết kiệm được kha khá chi phí đầu ra. Sau tiếng lóc cóc chào nhau trong mù mịt khói thuốc lào tựa tiên cảnh. Fuck Vẩu bận quả quần jean lửng được tái chế từ quần dài. Cắt ngang đầu gối, để mấy sợi lia ria trông thẩm mỹ vaicalon. Quả áo vàng chót chói lững thững bước ra quán cơm. Tôi không hiểu gu thẩm mỹ của nó đào đâu ra mà nó lọt cmn vào trường Mỹ thuật này được. Hất giọng hét “đjt mẹ mấy thằng có đi ăn không” nghe oai và hùng hỗn vãi ra. Nhưng giờ nó đang mang trọng trách cao cả nên ae không ai phản bác. Đánh răng rửa mặt xong kéo nhau ra quán cơm.
Nguyên 1 nhóm lơ cỡ 8 9 thằng. Ùa vào quán như mọi ngày. Hôm này là ngày thứ 3 em Tâm ra phụ quán. Bữa trước dạn mặt đến hỏi bà chủ trọ mới biết được em tên Tâm quê Hà Tĩnh chứ chưa biết được gì thêm. Sau khi gọi món xong Fuck vẩu mới tranh thủ công tác. Giở quẻ nói giọng “quê mình” ra thăm dò.
F: Eng ni nhìn mới mới hậy. Mà nghe giọng giống giọng Hà Tịnh ri năng eng?
T: Dạ eng, eng ở Hà Tịnh. Eng cụng ở Hà Tịnh à. Nỏ trách nghe giọng quèn quen
F: Ừ. Rứa eng ở mô Hà Tịnh đó hầy
T: Eng ở Hương Khê, rứa eng ở mô đó?
F: Chết chết, eng cũng ở Hương Khê, không chừng quưn ta chung họ cụng nên tề
T: Có lẹ không phỉ chứ nhìn anh rứa thì chung răng được (Quay mặt cười khì khì trông duyên chết. Không biết là mỉa mai thằng Fuck hay sao nữa)

….
….
Có lẽ ở quê lên gặp được người chung quê nên nói thao thao bất tuyệt. Quên luôn rằng bên cạnh còn có 8 người và 16 cái đầu đang nhìn em đây. Tâm ơi là Tâm
Tổng kết xong buổi đó thu về được profile của em Tâm đại khái như sau.
Sinh năm 96, nhà ở Hương Xuân. Hương Khê, HT. Lên phụ bà cô bán hàng, vừa ôn thi đại học Khoa Học Tự Nhiên gì đấy. Nghe cách nói chuyện trẻ trung, năng động nhưng cũng đầy thính. Mình đồ rằng em Tâm biết ý đồ của mấy thằng đực rựa nên mới ỡm ờ xì ít thông tin vậy. Có nhẽ nào em ngắm được 1 trong lũ chúng mình có 1 thằng nào? Nam Cao, Chiến Điên, Hà Cọt, Phú Đội, Huy Cận, Fuck Vẩu… hay là mình? Tất cả vấn chỉ là khởi đầu cho thiên tình sử tán gái dài 2,5 tháng. CUộc chạy đua với thời gian đến khi em lên Sài Gòn. Tất cả mới chỉ bước khởi đầu. CÒn những chuyện bi hài ra nước mắt mình sẽ cố gắng gõ cho anh em trong thời gian rảnh rồi sắp tới. Câu chuyện mình kể ra sẽ dựa vào 80% sự thật. 20% kia do mình không nhớ rõ nên dặm mắm thêm muối chút xíu. Sẽ hầu ae sau.
Pages: 1 2 Next
Password protected photo
Password protected photo
Password protected photo