Loading...
vi



Kỷ niệm - Tôi đi tán gái

Jan 6 | bởi Tìm Người Yêu
Sau nửa năm ăn bám tại nhà ông cậu em bà già. Mình quyết định chuyển ra ở trọ riêng với thằng Huy học cùng lớp. Thằng này tên Huy, cận lòi nên giang hồ gọi là HUY cận.Dãy trọ sát đường tàu, hợp phong thủy cho tầng lớp thu nhập thấp và sinh viên như mình.
ĐÓ là khu nhà cấp 4 đối diện quảng trường tỉnh ĐỒng Nai. Với mức giá 400k/1 tháng cho 2 thằng là quá rẻ. Dãy nhà trọ được tận dụng từ nhà ở thời kỳ pháp thuộc được bà chủ cải tạo và cho bè lũ sinh viên thuê. Nhà gồm 5 phòng. 4 phòng đầu của tụi sinh viên trường CAO ĐẲNG MỸ THUẬT ở gần đó thuê hết. Thằng nào thằng nấy người ngợm như xì ke. Nom bộ cũng thuộc hang kỳ cựu ở đây rồi. Cảm tưởng như đất ĐỒng Nai mà có cơn bão nhẹ như số 9 vừa rồi gió giật cấp 8, cấp 9 thôi là mấy ông nội đó sẽ bay theo chiều gió qua tận in đô luôn cũng nên . Sau này hỏi ra mới biết mấy ông trên khóa vì yêu thầy mến bạn nên chả chịu ra trường. Phòng cuối nhìn ưng mắt hơn. Sạch sẽ hơn, nhìn khang trang hơn hẳn mấy con lợn ( theo cách gọi đúng nghĩa của bà chủ nhà) là của bà chị người cũng đâu ngoài Bắc vào. Mình ở đây 3 năm lận nhưng không hề biết tên hay trò chuyện. CÓ thể do mình nhát gái. Cũng có thể sợ vẻ đẹp trai của mình mê hoặc con nhà người ta nên thôi. À mà có riêng gì mình. Hơn 15 đực mạng ở cái dãy trọ mình cũng vậy. (Cái này mình kể sau). Nhìn bà chị đi con Attila đỏ chót cùng quần jean ngắn, áo hai dây trong phập phồng bên trong là bộ ngực kỳ vĩ mà con chym mấy thằng chúng mình đều phản chủ. Nhấc lên theo tiếng gọi bản năng khiến tất cả đều khom người xuống đi trong tư thế cúi đầu.(Cái này là do thói quen ở nhà đ’ bao giờ mặc sịp). Mỗi lần chị đi qua khiến Huy Cận nhễ nhại “ tao chỉ ước một lần được đập mặt vào cặp bưởi ấy rồi chết cũng đáng chúng mày ạ”. Đm cái này riêng gì nó. Chúng tôi cũng vậy. Nó chỉ nói ra những điều mà ai cũng biết là gì đấy.
Tả sơ qua về bà chị. Theo thông tin mình chim cú được thì chị sinh năm 1988. Tên Hoa. Quê ở đâu không rõ nhưng đã bám trụ ở dãy trọ này lâu nhất. Lúc nào cũng ngủ ngày cày đêm. Chắc do tính chất công việc mệt mỏi nên mỗi sáng chị về trong tình trạng bơ phờ. Các bạn đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Đừng nhìn người kiểu chụp mũ chị này là gái này kia. Chẳng qua tính chất công việc nó vậy thôi. Ban đầu mình cũng nghĩ vậy. Sau này mới biết là làm gái thật.
À mà thôi, lan man quá. Vào thẳng vấn đề chính. Chuyện dãy trọ kể sau. Sau hơn tháng ở trọ. Mình đã bắt đầu nợ được tiền cơm của bà chủ tiệm cơm bụi trước cửa kiêm chủ nhà. Quán cơm mở ngay trước dãy trọ. Khách quán chủ yếu mấy bà bán vé số, sinh viên, ve chai… Tầm đó vào độ tháng 6- 7 gì đấy. Khi tụi sinh viên bắt đầu nghĩ hè 2,5 tháng thì đi tìm việc làm thêm nếu không về quê. Mấy đứa mình cũng tìm được việc phụ bán hàng ở chợ đêm. Nên vẫn có thu nhập đều đều. Độ đó có con nhỏ họ hàng gì với bà chủ ở quê lên nghe bảo ôn thi trường gì gì ở Xì Gòn. Thời gian rảnh ra phụ quán cơm. Nhỏ tên Tâm. Mặt mũi sáng sủa. thuần chất quê. (cái này tự mình đánh giá vì thấy như kiểu gái ở quê mình khi chưa lên tp). Nói giọng Hà Tĩnh đặc quẹo như cu đơ dẻo vậy. Nghe ưng muốn chết đi được. Ngoài mặt mũi ra thì mông má cũng thuộc hàng kha khá. Thế nên tụi phòng trọ mơn mởn như mình thèm nhỏ dãi. Nếu cho mình chọn giữa em Tâm hay chị Hoa phòng cuối thì mình sẽ chọn cả 2. Nghĩ thôi mà phê hết cả người. Để tránh tình trạng xung đột nội bộ nên ae dãy trọ họp gấp, đưa ra phương án tối ưu để tránh huynh đệ vì lol mà tương tàn lẫn nhau. Sau hơn tiếng đồng hồ tranh cãi + biểu quyết thì đưa ra lựa chọn thế này. Để Phúc Vẩu mở đường tiên phong, Phúc này quê cũng ở Hà Tĩnh nốt. Vì hàng tiền đạo của Phúc chìa ra cả mét nên tục gọi là “Fuck Vẩu”. Mở đường tiên phong nghĩa là ra quán ăn cơm, lăm le hỏi dò quê quán các thứ. Và chốt được thì share ae sdt để cạnh tranh công bằng. Hạn là 1 tuần. Xong việc mở tiệc khao quân bằng 1 kèo nhậu lòng lợn luộc + rượu cồn 12 ngàn 1 lít mua tạp hóa bên cạnh. Kế sách đã lên. Tướng lĩnh đồng thanh hô “đánh”. Kết thúc buổi họp bằng tiếng vỗ tay râm ran như đi dự hội nghị Am Way.
Trưa hôm đó mới bắt đầu tiền hành. Vì tụi mình ngủ mãi đến 10, 11h lận. Thứ nhất vì đêm thức khuya. Thứ 2 vì ngủ như vậy sẽ đỡ đi 1 buổi ăn sáng, tiết kiệm được kha khá chi phí đầu ra. Sau tiếng lóc cóc chào nhau trong mù mịt khói thuốc lào tựa tiên cảnh. Fuck Vẩu bận quả quần jean lửng được tái chế từ quần dài. Cắt ngang đầu gối, để mấy sợi lia ria trông thẩm mỹ vaicalon. Quả áo vàng chót chói lững thững bước ra quán cơm. Tôi không hiểu gu thẩm mỹ của nó đào đâu ra mà nó lọt cmn vào trường Mỹ thuật này được. Hất giọng hét “đjt mẹ mấy thằng có đi ăn không” nghe oai và hùng hỗn vãi ra. Nhưng giờ nó đang mang trọng trách cao cả nên ae không ai phản bác. Đánh răng rửa mặt xong kéo nhau ra quán cơm.
Nguyên 1 nhóm lơ cỡ 8 9 thằng. Ùa vào quán như mọi ngày. Hôm này là ngày thứ 3 em Tâm ra phụ quán. Bữa trước dạn mặt đến hỏi bà chủ trọ mới biết được em tên Tâm quê Hà Tĩnh chứ chưa biết được gì thêm. Sau khi gọi món xong Fuck vẩu mới tranh thủ công tác. Giở quẻ nói giọng “quê mình” ra thăm dò.
F: Eng ni nhìn mới mới hậy. Mà nghe giọng giống giọng Hà Tịnh ri năng eng?
T: Dạ eng, eng ở Hà Tịnh. Eng cụng ở Hà Tịnh à. Nỏ trách nghe giọng quèn quen
F: Ừ. Rứa eng ở mô Hà Tịnh đó hầy
T: Eng ở Hương Khê, rứa eng ở mô đó?
F: Chết chết, eng cũng ở Hương Khê, không chừng quưn ta chung họ cụng nên tề
T: Có lẹ không phỉ chứ nhìn anh rứa thì chung răng được (Quay mặt cười khì khì trông duyên chết. Không biết là mỉa mai thằng Fuck hay sao nữa)

….
….
Có lẽ ở quê lên gặp được người chung quê nên nói thao thao bất tuyệt. Quên luôn rằng bên cạnh còn có 8 người và 16 cái đầu đang nhìn em đây. Tâm ơi là Tâm
Tổng kết xong buổi đó thu về được profile của em Tâm đại khái như sau.
Sinh năm 96, nhà ở Hương Xuân. Hương Khê, HT. Lên phụ bà cô bán hàng, vừa ôn thi đại học Khoa Học Tự Nhiên gì đấy. Nghe cách nói chuyện trẻ trung, năng động nhưng cũng đầy thính. Mình đồ rằng em Tâm biết ý đồ của mấy thằng đực rựa nên mới ỡm ờ xì ít thông tin vậy. Có nhẽ nào em ngắm được 1 trong lũ chúng mình có 1 thằng nào? Nam Cao, Chiến Điên, Hà Cọt, Phú Đội, Huy Cận, Fuck Vẩu… hay là mình? Tất cả vấn chỉ là khởi đầu cho thiên tình sử tán gái dài 2,5 tháng. CUộc chạy đua với thời gian đến khi em lên Sài Gòn. Tất cả mới chỉ bước khởi đầu. CÒn những chuyện bi hài ra nước mắt mình sẽ cố gắng gõ cho anh em trong thời gian rảnh rồi sắp tới. Câu chuyện mình kể ra sẽ dựa vào 80% sự thật. 20% kia do mình không nhớ rõ nên dặm mắm thêm muối chút xíu. Sẽ hầu ae sau.

Bình luận:

Chưa có bình luận nào - Hãy là người đầu tiên
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Bài liên quan

Password protected photo
Password protected photo
Password protected photo